Chương 71:
Chương 71:
Quan hệ giữa hai gia đình thực sự rất tốt.
Vợ của Đỗ Kiến Quốc là Triệu Kim Hoa và mẹ của Hoắc Kiêu là Hoàng Linh trước khi xuất giá là chị em tốt ở cùng một làng, không ngờ may mắn là sau khi kết hôn không chỉ gả đến cùng một đội mà nhà chồng còn ở ngay cạnh, vì vậy sau khi kết hôn, mối quan hệ của hai người không những không đứt đoạn mà còn kéo theo quan hệ giữa nhà họ Đỗ và nhà họ Hoắc cũng trở nên gần gũi hơn.
Nhưng cười một hồi, Đỗ Kiến Quốc đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, biểu cảm trên mặt đột nhiên có chút đờ đẫn.
Ngay sau đó nhìn về phía Đỗ Minh Nguyệt, sắc mặt càng thêm muốn nói lại thôi.
Khụ khụ, ông ấy đột nhiên nhớ đến chuyện năm xưa nhà họ Đỗ và nhà họ Hoắc đã từng đính hôn, mặc dù những năm này vì Hoắc Kiêu vẫn chưa về nhà nên hai bên đều không nhắc lại chuyện này nhưng ông ấy thấy mình vẫn nên nói với Minh Nguyệt một tiếng trước.? lúc hoàn Nguyệt để ấy Minh là tiếc này ý Hoắc nói đang Kiêu, toàn của ánh Chỉ chuyện ông đến với mắt không Đỗ.."sao ăn, ngoãn Không đi ngoan. thực ấy biết thế nào ông lời Chỉ ôi sự không như là, mở.. vặt thật một khóe tươi nở Đỗ trên ắp lớn gói đồ hải Nhìn thấy, tay được nhịn Minh ăn Nguyệt nụ cười, miệng không mình một đầy sản."ơn anh anh, Hoắc Cảm! xoa cô an chú lên nhưng Nguyệt ý nhìn nghi, mắt anh Hoắc ánh đầu Kiêu ngẩng đầu lại anh Đỗ của ánh anh đầy còn đến bị, hoặc trấn mắt của Minh."Minh ăn cúi nghiến ngấu Nguyệt, tiếng một Đỗ đầu tiếp tục ồ. năm nhắn sao có không đã Minh ấn gái từ, chỉ lần tận nay tuổi cao anh tuổi phải cô "em"kém một hơn, cũng cả anh đầu nhỏ, anh thấy Người, cô Đỗ em hai chữ, em đến anh Ngay về anh tiên nhỏ, gái nhỏ vai tượng nhỏ nhìn là tám mươi của chỉ gái Nguyệt.
Vì ánh Lị em thấy Lị đến thêm nhìn mình, Nguyệt trìu tự Đỗ của chủ được Kiêu Hoắc lúc càng cô này nhìn Hoắc mà, không vậy gái mắt mến Minh khi nghĩ. ngang vẻ anh gái có, nhà khỏi cũng Minh Lúc Nguyệt em rời Đỗ cao anh. ăn tìm trong Mọi trò vừa vừa một chuyện, nhà người chỗ ngồi ga. ngoan chỉ dựng Đỗ tai ngoãn Nguyệt Kiến cho lo nhiên trình Tất chuyện với Đỗ những là Hoắc, trò người nghe dung đều nội ngóng thì còn Kiêu ăn Minh no, khác quá thể Quốc suốt và bụng tiện. đứa một nhiên Hoắc buồn vẫn vô quả trẻ, cười cớ thán, thấy chỉ rồi cảm duyên là vô Kiêu. giống phải, Không Kiêu rồi vừa sao nhỉ cô câu cô đó vẻ nói thế bố khi dáng thấy lại của Hoắc. đó mới là ra sau nhận Chỉ."tròn to mà nhận phải nai thể mở, được ngạc là ánh mắt mắt kinh ăn Đôi, trong là của trong lóe thứ sáng cô vô thức như lên giá vật còn bảo cô tay không.
Trong cuộc trò chuyện của họ, Đỗ Minh Nguyệt mới biết được, hóa ra Hoắc Kiêu đã nhiều năm không về quê, lần này trở về là vì em gái Hoắc Lị Lị của anh sắp kết hôn, chuyện này dù sao cũng là chuyện lớn của gia đình, vì vậy trước đó nhà họ Hoắc đã gửi một lá thư cho Hoắc Kiêu, ban đầu chỉ có ý thông báo cho anh một tiếng, không ngờ Hoắc Kiêu lại trực tiếp trở về."Lị Lị mà biết cậu về thì chắc chắn sẽ vui mừng phát điên mất!"Nhà Đỗ Kiến Quốc ở gần nên cũng biết chuyện này nhưng vì ngày cưới vẫn chưa định nên chuyện kết hôn tạm thời chưa công bố ra ngoài."Tiểu Hứa đó chúng tôi cũng đã gặp vài lần, trông rất nho nhã, bố mẹ anh ta còn làm việc ở nhà máy trong thị trấn, bản thân anh ta cũng là công nhân chính thức, điều kiện thực sự rất tốt."
