Chương 9:
Chương 9:
Cô định ra ngoài dạo một vòng xem có thể tìm cách kiếm chút tiền không.
Dù sao tính tình thật thà của nguyên thân, không bao giờ tham ô tiền nhà cũng thôi đi, thậm chí còn không nghĩ đến chuyện để dành tiền.
Cô ấy ngây thơ cho rằng mình có ăn có ở trong nhà là được rồi, dù không có một xu dính túi nhưng có cha mẹ và em trai bên cạnh là đủ.
Nhưng Đỗ Minh Nguyệt là người không có tiền thì không có cảm giác an toàn, kiếp trước cô là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã biết tầm quan trọng của tiền, vì vậy sau khi lớn lên liền cố gắng kiếm tiền, sau đó trải qua nỗ lực không ngừng cuối cùng cũng khiến mình có cuộc sống không lo ăn mặc, cũng coi như viên mãn.
Chỉ là hiện tại, cô không chỉ phải đối mặt với hoàn cảnh túng thiếu không một xu dính túi mà còn phải chuẩn bị trước cho việc về nhà họ Đỗ ở quê. để họ thời khoảng có làm cô Ước tiền, ngày tính này xem mới thể vài không nữa đến gì kiếm còn gian trong. nữa vài do nói trước họ nhà chạy nhau một Thi này sẽ nói, Thi này Đỗ ngày Vài nhà gian mọi chuyện Lâm dự đến vấn của, đệm đến tử bên ngày mình cũng vợ lẽ nhìn ra đề người sự dẫn sẽ chồng có mấy, hai về họ nói liền thời cùng người tế cho lời Đỗ. ở vẫn, đang Thi giờ họ Vì bây và Thi người nhà quê Đỗ Đỗ vậy. ra Nguyệt, Đỗ Minh chút một ngoài xong rồi dẹp Ăn dọn. đảm nhất phải định chút một mình bảo Cô cho tìm. giờ giờ thời sớm thực còn vẫn mới Bây, thôi gian ra chín. nhà muốn biết rốt thế đã không chưa cô dưỡng con nhận này không, tám càng rời Đỗ Dù nỡ sao gặp không bên mười mặt cuộc hay là, năm nào Thi họ từng Đỗ gái tình cũng hình nuôi có là Thi cô? thay kiếm, thắt không đặt thân sẽ thủ tiền cố, vọng xin Vì vậy vào tự hơn khác, gắng người không tiền thẳng hy vì, người khác lưng bằng mình!
Những lời cô nói với Chu Cầm sáng nay thực ra không phải hoàn toàn là giả, ví dụ như Vương Tranh Lượng mấy ngày trước thực sự đã nói hôm nay nghỉ sẽ rủ cô đi dạo công viên.
Cha của Vương Tranh Lượng tuy là giám đốc nhà máy cơ khí nhưng bản thân hắn không làm việc ở nhà máy cơ khí mà được anh rể sắp xếp vào làm nhân viên văn phòng ở trường Đại học Hải Thành, vừa nhàn vừa có địa vị xã hội, quan trọng là còn có thể gặp được không ít sinh viên trẻ đẹp, Vương Tranh Lượng rất hài lòng với công việc này.
Tuy nhiên, những nữ sinh kia dù có đẹp đến đâu thì cũng không thể so sánh được với "Lâm Minh Nguyệt".
Vì vậy, Vương Tranh Lượng vừa chê "Lâm Minh Nguyệt" cứng nhắc, không có phong tình, giống như bà lão bó chân thời phong kiến nhưng vừa không buông được vẻ ngoài xinh đẹp của cô, lúc rảnh rỗi lại tìm cô đi chơi.
Hắn muốn rủ cô đi xem phim hay những thứ riêng tư hơn nhưng vẫn câu nói đó, tính tình cổ hủ của "Lâm Minh Nguyệt" không thể đồng ý.
