Thập Niên 80: Danh Viện Quân Hôn

Chương 201: Mat Khong Che




Chuong 201: Mat Khong CheChuong 201: Mat Khong Che
Chương Dạng không dám tùy tiện mở miệng, cô chỉ sợ mình mới vừa mở miệng ra thì thanh âm kia sẽ không nhịn được truyền ra ngoài
Vì thế Chương Dạng đành phải cắn môi trừng mắt nhìn Quý Hành Tung đang đè phía trên mình, cặp mắt to xinh đẹp kia còn có nhiều hơi nước hơn cả lúc vừa rồi khi ngáp trên sô pha
Hiện giờ gương mặt cô cũng không phải là hồng nhạt do sau khi uống rượu xong mà là biến thành màu đỏ như mứt anh đào, ửng hồng ướt át
Vốn dĩ Quý Hành Tung còn muốn nhịn một chút, cố kị cái thân thể yếu ớt của Chương Dạng nhưng mà hiện giờ khi bị ánh mắt này của Chương Dạng nhìn, anh nhịn không được nữa
Hung ác lại tràn ngập lực lượng, ánh mắt Chương Dạng nhìn anh tức khắc có chút tan rã, mà môi dưới bị cắn tới sắp trắng bệch kia cũng bị hàm răng đáng yêu buông ra, mắt thấy sắp có thanh âm rách nát trút xuống, ngay tại nháy mắt này Quý Hành Tung cúi đầu xuống hung hăng hôn lên cặp môi đỏ kia, nuốt hết tiếng rên ái muội kiêu mị này xuống bụng
Trên chiếc giường đôi nho nhỏ, rốt cuộc có chút gánh nặng bất kham, ở trong đêm đen phát ra tiếng vang
Chương Dạng đã quên mất chính mình cần phải che giấu, tóc đen của cô đã phủ kín gối đầu nhưng hiện giờ sợi tóc đã trở nên ướt dầm ds
".
Được chưa
Mà khi tới sau nửa đêm, cuối cùng Chương Dạng cũng không nhịn được nữa phát ra tiếng nói khàn khàn, dứt quãng hỏi
Ngày mai đúng thật là không cần phải đi làm nhưng dáng vẻ này của Quý Hành Tung như là muốn làm chết cô ở trên giường, chứ không phải chỉ đơn giản là không muốn cô rời giường
Đáp lại cô chỉ có một giọt mồ hôi của Quý Hành Tung nhỏ giọt lên gương mặt cô
Một chút ý thức cuối cùng của Chương Dạng là lúc Quý Hành Tung ôm cô đi tắm rửa, hết thảy những gì sau đó cô không hề biết
Quý Hành Tung cảm thấy đầu vai mình chợt nặng, cúi đầu nhìn người trong lòng ngực như thể là nắm tuyết hiện giờ đã trở nên ửng đỏ, nhắm chặt mắt lại như là đã ngủ mất rồi
Đến nỗi miệng vết thương trên đầu vai mình, hiện giờ có phải đã nứt ra rồi hay không đã không còn quan trọng nữa
Quý Hành Tung khẽ cười một tiếng, có chút trìu mến hôn lên đôi môi đỏ hơi nhếch lên của Chương Dạng,Là do em quyến rũ anh trước nhé
Nếu không phải do lúc trên bàn cơm Chương Dạng trêu chọc anh thì làm gì có chuyện đêm nay anh mất khống chế như vậy
Chẳng qua hiện giờ người đã ngất xỉu đi không hề biết gì
Buổi sáng ngày hôm sau Chương Dạng cũng không có bị động tĩnh bên ngoài đánh thức dậy nhưng còn Quý Hành Tung vẫn tỉnh lại vô cùng đúng giờ, xuống lầu cùng dùng bữa sáng với cả Chương sư trưởng và Chương Năm
Chương sư trưởng cũng không biết tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, chờ cơm nước xong xuôi, phát hiện tới giờ Chương Dạng vẫn còn chưa có xuống lầu, không khỏi ngẩng đầu nhìn nhìn lên trên thang lầu/Hạ Hạ vẫn còn chưa dậy sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Biểu tình của Quý Hành Tung không thể nhìn ra bất cứ chỗ nào không ổn, anh gật gật đầu, lấy cớ cũng vô cùng đúng lúc: "Trong khoảng thời gian này cô ấy cũng phải qua lại bôn ba, hơn nữa hiện giờ đã lên chức chủ biên báo xã, tự nhiên nhiệm vụ nặng ne hơn trước đây, chắc là phải mệt muốn chết rồi
Lời này nghe không có sai chỗ nào cả nên Chương sư trưởng cũng không có hỏi lại
Mà còn Chương Năm thì từ đầu tới cuối chưa nói một câu nào cả
Một giấc này của Chương Dạng trực tiếp ngủ tới tận buổi chiều mới tỉnh, chờ khi cô tỉnh dậy, vừa mới mở mắt ra đã thấy Quý Hành Tung ngồi ở trên mép giường, trong tay cầm một quyển sách
"Mấy giờ rồi
Chương Dạng xoa xoa đôi mắt, sau khi nhận lấy một ly nước ấm từ trong tay của Quý Hành Tung để giải khát thì mở miệng hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô với vừa nói chuyện, thanh âm còn có chút khàn khàn như là một người đã đi ở trong sa mạc rất nhiều ngày, bởi vì thiếu nước quá mức, cho dù đã gặp được nguồn nước cũng không che giấu được nghẹn ngào
Quý Hành Tung ổn định vững chắc mà tiếp nhận lấy ly nước trong tay cô,'Buổi chiều rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương Dạng: 小
Sao mà cô lại ngủ lâu như vậy
"Sao mà anh lại không gọi em dậy
Chương Dạng có chút ảo não

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.