[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuong 225: Chinh NghiaChuong 225: Chinh Nghia
Chương Dạng không có hé răng chỉ là ôm chặt anh hơn một chút nữa thôi
Sau khi Lục Anh Viễn đi từ bên trong ra, nhìn thấy một cảnh tượng như vậy ở trên hành lang của sở cảnh sát
Cậu ta "chậc" một tiếng, rất có mắt nhìn mà không tiến tới quấy rầy mà đi thẳng tới ngoài cửa để chờ Quý Hành Tung
Chương Dạng cọ xát ở trong lòng ngực Quý Hành Tung trong chốc lát mới như là ý thức được hiện giờ bọn họ không phải đang ở nhà, lúc này mới đỏ mặt ngẩng đầu khỏi lòng ngực Quý Hành Tung
Đây cũng là lần đầu tiên Quý Hành Tung nhìn thấy dáng vẻ của cô sau khi anh tới đây
Nhìn đôi mắt đỏ rực kia của Chương Dạng, tuy rằng cô không tới mức khóc lớn ra tiếng nhưng dáng vẻ nhìn vô cùng ủy khuất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng anh bỗng dưng như bị một bàn tay đột nhiên xuất hiện nắm lấy, hô hấp cũng cảm thấy bị bóp nghẹt tới phát đau
Rõ ràng ở mấy tiếng trước đó, Chương Dạng còn nằm trong lòng ngực mình ngủ đến ngây ngốc ngọt ngào, lúc này mới qua quãng thời gian ngắn ngủi như vậy đã vô cùng ủy khuất ôm anh, trong lòng anh vô cùng không thoải mái
Mà ngay khi Chương Dạng còn chưa kịp phản ứng lại được Quý Hành Tung đã duỗi tay, ngón tay cái mang theo chút thô ráp đặt ở đuôi mắt của Chương Dạng nhẹ nhàng vuốt ve hai cái
Anh vốn muốn để cho Chương Dạng giải sầu, đừng khóc, không cần phải sợ hãi nhưng lại không nghĩ rằng cái động tác này chỉ biết làm cho khóe mắt hơi hồng của Chương Dạng càng đỏ hơn
Sau khi bị Quý Hành Tung xoa nắn một hồi Chương Dạng lại có vẻ càng thêm nhu nhược đáng thương hơn
Trong lòng Chương Dạng có đôi chút chua xót, lúc trước khi cô mới về nước, cô bị bọn buôn người hiếp bức, khi đó nếu như cô không đổi người làm con tin thì cô gái trẻ tuổi kia sẽ chết ở trước mặt cô, cho nên mới bị một loại cảm giác đầy dũng cảm cùng với một hơi chính nghĩa trước đó chống đỡ đi hết đoạn đường núi tối đen
Sau này cô lại đi cùng Tiểu Dương tới thôn Võ Gia, bởi vì bên người còn có Quý Hành Tung, cho dù là ở trong mưa bom bão đạn trước sau cũng có người nắm lấy tay cô nên cô không hề cảm thấy sợ hãi một chút nào cả, thậm chí sau khi cô về nhà, Chương sư trưởng còn chỉ thẳng vào mũi cô nói gan cô quá lớn
Nhưng mà vào buổi sáng hôm nay, chuyện ngoài ý muốn tới đột nhiên khiến cô không kịp phòng ngừa này khiến Chương Dạng cảm thấy SỢ
Cô có thể tâm lớn bởi vì "chính nghĩa tối thượng", để chính bản thân mình rơi vào nguy hiểm nhưng đồng thời cũng yếu ớt bởi những chuyện ngoài ý muốn, khổ sở tới muốn khóc
"Em không hề nghĩ tới hại người ta tan cửa nát nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giọng nói Chương Dạng khá khó chịu, cô cúi đâu duỗi tay túm lấy vạt áo của Quý Hành Tung, thoạt nhìn như đứa đáng thương bị lạc ở đầu đường, cực kì bất lực
Quý Hành Tung sốt ruột, anh không nghe Lục Anh Viễn kể quá trình cụ thể
Nhưng hiện giờ chỉ bằng câu nói không đầu không đuôi này của Chương Dạng, trong đầu anh đã nhanh chóng xâu chuỗi ra ngọn nguồn
"Ừm, em không có
Quý Hành Tung ngồi xổm xuống ở trước mặt Chương Dạng, anh nhìn thẳng vào cô gái nhỏ ngồi ở trên ghế, nhìn gương mặt đáng thương tột cùng của đối phương thì vô cùng đau lòng
Anh hơi ngửa đầu lên, hôn nhẹ lên trán Chương Dạng một cái, này đã xem như động tác trìu mến nhất mà Quý Hành Tung có thể dành cho cô khi ở bên ngoài roi"Em đã làm rất tốt rồi, tốt lắm, cứu vớt được nhiều người, cũng làm cho rất nhiều người biết được chân tướng
Không phải mỗi ngày tòa soạn bọn em đều có rất nhiều người đọc gửi thư tới sao
Mọi người viết thư cho em, em có đọc chưa
Có phải là đều đang khen em hay không
Này đã giỏi như thế nào chứ, em đã làm được quá tốt rồi