Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 80: Đệ Nhất Trưởng Tẩu Ở Hương Giang

Chương 46:




.

Chương 46:

Hai người đang trò chuyện thì đột nhiên Tô Lâm Lang rút dao ra phóng, Hứa Thiên Tỉ quay đầu nhìn thì thấy Diệp Khánh Vinh sắp chạy vào trong rừng cây rồi.

Con dao quân dụng bay qua cắm ngay vào thân cây trước mặt hắn.

Diệp Khánh Vinh là người đứng thứ hai trong băng đảng, cũng là cố vấn của Trương Hoa Cường, đa mưu túc trí nhưng không có bản lĩnh, đừng nói là cầm dao cầm súng, ngay cả đánh đấm còn không được nữa là, nhưng nghe nói đầu óc của hắn cực kỳ nhanh nhạy.

Suốt cả đoạn đường hắn đều tỏ ra rất hợp tác, bây giờ lại muốn chạy trốn à, không cần cái mạng này nữa sao? ở việc hai cô trại trong đã người Vừa chặt Vinh trang bẩy mía đang chém Diệp Khánh nghĩ lẩy như run thì chân đến. cho lô cụ, ra đầu điện Ở nghe quản A Lưu gia hiệu ông: "kia thoại? an toàn không có?" xuống được Tè rồi, Diệp Dây người, đứt xoay tụt rồi quần Khánh: "được Vinh tè, nịt lại bị!" đây Lang cháu: "Bác Tô, Lưu Lâm là." đi dao chĩa vào Tô ra hắn Lang Tè: "Lâm rút. đi thoảng chốc chống nổi mở mắt, sẽ nhưng mà anh lại ngất đỡ không Thỉnh ra lát. động thu hai hút nhìn đã bên và cụ của ngoài của Nỗi họ chú kích ra ông, ông sự người ý Hạ ấy Mặc. an xuống hắn Tô vì thôi giờ, còn chỉ núi lâu Lâm Lang bây muốn mới mới, bởi Nhưng thoát toàn được không.

Chị vẻ đầy Mặt hắn nịnh: "hót. tỏ cóc cho bộ núi định bọn an lúc Tô Lâm, trốn cách bọn gọi báo trong ông họ ở, xa kết khá chưa vẫn cụ Lang hẻm bọn được, nối để hiệu đàm, Lúc nghỉ bình này nhân một họ ngơi bắt đang chứng tín..... thầm người thôi nhau vòi Hứa e sợ nhìn, nước và là ra không là quần may Tỉ nhìn chứng không của đàn Lưu lại "rồi cũng" sẽ chỉ đến, nếu đã như giống chặt mợ Thiên muốn nỗi cảnh cũng tè, hai sắp vậy nghĩ cả kiến cậu cả Ba ông họ lòng.. mất mặt quá đi Mất!

Hắn Cường bởi cũng trên Trương, hết người này toàn không binh chạy sẽ trốn trận về bày cần Hoa vì bắt xe những bộ bố. trông nhà coi có chạy thì ngặt tay trói không thể cũng, nghiêm Hạ thoát muốn buộc hắn này, gì Chị nếu sự thật được chả họ chân dâu cả.. ạ cụ Ông tiếp chưa: "được Lang ông điện tỉnh, không cụ Tô hỏi thoại nghe Lâm ạ? nhau đang gì lúc mắt rồi ra xe Ba chợt, liếc nhớ đó cùng Hứa nhìn Lưu Hạ ở nhìn Thiên vào và trong Phác Đình Tỉ. tự âm, Vinh thầm Diệp nói Khánh cũng Lại nhủ. đến mà như nhỉ cũng cả dâu chắc dậy khóc thấy Cậu chị tỉnh vậy bị hung dọa hãn sẽ? đường ông xóc nắng tiếng xảo say giỏi bị cũng vầng chịu mai kêu một vùng người đàn lại đoạn cáp ngô, rên cả mặt suốt màu giấc hề anh tinh, ban xuống trơn khá đang của khuôn, bị bóng Ánh vàng nặng nào có không mà anh khôi trán đựng một mặc, cứng chiếu đầu dù nhưng nảy thương. hôn còn hay là đôi, ngủ nhắm mắt nữa giờ nãy tỉnh, bây thiếp anh mê biết đi lại chẳng lại cũng Vừa." Quản ngào gia nghẹn Lưu.""nhà ạ rất mọi đều, chứ ổn Chúng toàn cháu trong an người? hung nên ta thay chị kỳ bây Nhưng, hãn cực đổi giờ trở dũng, rồi cảm. ngoài Cảng ngoan bảo hiếm đối em một, để biệt đến cũng có ta Lục chị với, dâu ta lúc đến bên ấy chị chị săn xử còn rước chị, chị ngọt trầm cô rất tốt gái gái Đại, bên ta sát ngoãn, trông ngào theo với là mực Lục là anh, sóc sau rằng tĩnh rất gọi khi Thành Đại ngoãn nhưng Anh ngoan dâu đặc.." dạng lang rừng vào trông, hung nhưng minh một vừa đôi da đường lại trong hải đẹp nắng ánh người rọi hoa mắt bức như, này như ánh ló cây như mắt làn tranh ác khiến tựa của Bình đóa soi."tai gặp nạn xe, ổn có nói tôi nghe nặng rất, không mợ bị Chúng thương?" hỏi Lâm Tô Lang." còn được sớm đã tè ướt Không tè quần hắn, nữa những đẫm mà hơi. tè em, thôi mà chỉ đi dâu chị!"

Diệp em ba Vinh Khánh nhìn vậy bắp: "tè lắp không được lắp như cứ dâu nói Chị. thôi tè vòi nước khều da Lang xả dao thì cái ra Tô: "chặt tiếp cầm nói được đi Lâm là trực nịt con bằng dây và Không." ổn mợ Lưu cả run môi rẩy, Quản vây thoại điện: "nắm Mợ chặt ở nói, chứ có đang vẫn gia, đâu.""Tất nhiên là được rồi." Quản gia Lưu gật đầu liên tục: "Ông ấy chờ điện thoại của mợ mãi đấy."

Tô Lâm Lang nói: "Bác đưa điện thoại cho ông ấy đi."

Quản gia Lưu cầm điện thoại quay số cổ điển bước vào, cố gắng kiềm chế sự kích động: "Là mợ cả!"

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.