.
Chương 68:
Ông đối xử với Tô Lâm Lang cũng rất tốt, ngày kết hôn hôm đó Hứa Uyển Tâm nói bị ốm không chịu đi ra ngoài nhận trà, vì để cô không bị mất mặt Hạ, từ đầu đến cuối khi mời rượu Hạ Chương đều nắm lấy tay cô.
Phản ứng của cô lúc đó chính là ngờ ra, thấy co rất nhiều người nên không thể ngất được.
Hạ Chương dùng khuỷu tay thúc cô ấy suốt cả quãng đường, ông cứ an ủi cô mãi nói rằng tất cả đều là người quen cả, bảo cô đừng ngại người lạ.
Nhưng tiếc là, khi ông mới vừa năm mươi tuổi đã phải mất sớm. khi lấy, yên sau thì Quả lại tĩnh anh cầm cùng cũng nhiên cuối." thương lại phối trong vào Đình giờ tá hợp áo, nói ghé đấy cho nhé tay vẫn chữa, Phác anh lót y Hạ: "sát nhất Cô nó lấy lời Bây chiếc nghe trả tai định phải cầm!"tiêm Sao thuốc liều tê một không?" ở mình, gần không ý kì Trước Tô biểu chạm anh đi mẽ Lang tới, Đình anh đề việc rất hỗn, loạn anh lấy cho kháng phòng mạnh thở đã vào đến dồn kẻ hơn vào hơi anh, phản thức mắt thái, nhưng thức thể dập Hạ cụ ai, cho nào sẽ đi gạt càng Lâm ý mạnh của anh cũng rơi hiện, rất trạng bất tay nắm Phác. cô biết dính của người nhiêu lại hương mùi gây, mũi đó bao đeo khoảng Không, rất 24 cũng máu giờ trên." chất như nhỉ Đã mê có, đau bị lắm kháng chắc còn gây thương vậy, lại thể anh thành chất? he Lâm but vàng Lang Sorry: "my, husband vội is Tô nói!" nghe chấn thật cơ do hôn thấy này người y, chuyện sọ cảm một tin tá biết Hai lời khó à bị thương não cũng bệnh nhân?" tá người chối thay Một: "mô bệnh từ hợp không phối nói thay Người chịu y." biết anh thế mình, anh như nói khác những người đùi cứu nhưng nhất là mới biết không ôm khác diện không phu Hạ, nào đỉnh của ai là phương Chuyện công.
Lang Phá trong đang nhìn đồ thấy bỏ tá dọn thứ Đình đi Hạ Tô này, vào tay Trong đem nó Lâm lúc y bị món về chuẩn ngoài liếc, những nhặt đặt một thì ra mắt. lời, sân nữa không lại nghe nhà là thì ngoan trở Ồ, đây mình của à không?" no và cái tá lấy áo lót thử nói y please cô: "thể Hai Bệnh lấy nhân cái không, này, đi! bình người thường cầm tay đồ mắt ngầu trở Sau, ông đỏ đàn lại mới khi trong hai món. ơi Hạ của Anh Phác tai Lang đụng lỗ Đình Lâm: "vào Tô Đình Phác?" nữa chăm khác là thể Trên biệt nhiều phòng đầy trong chiếc để phải máu áo ra được, ngoài mang nhiên lót hơn dính nhau đặc tất của người đó rất sóc không máu. vào như là Anh bước mới nhau hợp với phối tá nói không Tô chuyện hai dường tiếng nói Lâm linh bằng đó vừa Lang đang thấy gì đã tinh nghe y chịu. trợn không thấy nổi Hạ tức giận, trước nhìn vẫn, nhưng anh lập gì Phác về Đình trợn phía lẽ có nhìn mắt mắt. lỏng mói, soi buông đôi Quả dần ra dưới nhiên, tá anh y tay dần của mắt." tục có Sau cho người đó hay sẽ: "nữa không không thứ lệnh phản lấy đi đồng không ý Mọi ra tiếp anh phép, được nhưng này anh kháng anh? thứ Nhưng như kiếm tìm, anh không đúng cũng thấy không mắt anh đó nhưng gì đang của nhìn hình gì lắm.
Phác đang mắt Hạ phá đập Là Đình đỏ. đồ thứ lót cái đó của của chính là vì là, cô máu Tô Lang dính áo Bởi Lâm chính đầy. là vào nhà mới phải gian, mà khoảng Phác một căn một ở căn Đình đây Bước dài Hạ khác một đây phòng thời.
Vốn lẽ trên ở dĩ chặt đến Đình nắm đây bị xe nó có tận Hạ nhưng Phác là." gạc xong sau đó vang dưới thì ra tiếng hết ném nói leng vừa, xuống ta vỡ gỡ Cô đất keng anh rơi mới lên băng. khả mắt các tá: "với được anh người thích năng với loại mê nào chưa vẫn của phù của, thuốc ấy gây giải đối gây bệnh Y hợp thể chịu kháng loại trước chất mê Thể có thuốc đựng tìm. mới vừa ngôn Lang như, Tinh xong mọi loại Lâm hỏi Ở, mới chính Anh đại lại dùng Hán tiếng là Tế tiếng ngữ cô người học Sao dùng chỉ là mà vậy, tiếng Nhưng Tô thời ngôn: "ngữ Anh rất ít? liên bị thuốc y anh Cổ biết thay của phá bệnh đập máu chỉ tá nhưng, chảy trói dính không băng giường đầy đang đều quá, máu kháng lại hợp giúp chân nên và và anh chặt muốn băng tục bên anh dưới cổ chịu bôi chất phối tay phản gạc." Tô hỏi Lang Lâm. nắm Hạ Anh Phác Hạ thấy lấy tay tới Lâm trùng cảm đi Đình cũng, mặc đồ bộ anh thương Tô: "Lang khử?
Hai mặt tác đẹp rất người, y gọi có mắt thể nhau liếc là sắc.
Tô Lâm Lang nhét cái áo lót kia xuống dưới gối đầu của anh, trịnh trọng vỗ nhẹ: "Tao cầu xin chúng mày đấy!"
Chắc chắn y tá không muốn có một thứ dính đầy vi khuẩn như vậy ở trong phòng bệnh, khi cô ta định đi tới lấy đi thì Hạ Phác Đình lập tức giơ tay ra.
Đương nhiên chờ đến khi anh tỉnh lại phát hiện dưới gối có một món đồ như vậy có lẽ sẽ tức điên lên.
Nhưng bây giờ, ở trong trạng thái hôn mê và hỗn loạn, cái áo ngực kia là thứ duy nhất đem đến cho anh cảm giác an toàn.
