Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 80: Đệ Nhất Trưởng Tẩu Ở Hương Giang

Chương 73:




.

Chương 73:

Quản gia Lưu không ngờ một Tô Lâm Lang thờ ơ ngây ngô lại có thể nói ra những câu có trình độ như thế này nên nhất thời nghẹn họng.

Lúc còn ở trang trại cô đã từng không nói một lời, chỉ biết vùi đầu chặt mía thôi, mặc dù biết một vài chữ, cũng từng đọc vài bài báo nhưng cô có thể biết được gì thông qua báo giấy của Đại Lục chứ.

Làm sao mà cô lại có thể hiểu được những điều này?

Ông ấy suy nghĩ rồi nói: "Nhìn thấy Đại Lục nghèo khổ như thế, cậu cả vô cùng xúc động bùi ngùi, năm lần bảy lược nhắc đến mùi vị của đồ gia vị trang trại không hề thua kém nước tương của Cảng Thành, đối với Hạ Thị chúng ta mà nói đầu tư một ít tiền chẳng qua chỉ như mưa phùn mà thôi, nhưng chúng ta có con đường vận tải biển toàn cầu, một khi đầu tư vào thì có thể xem như ban ơn cho cả huyện Đam." đáng tiền yêu trông thích nghịch, lúm vừa lại vừa, đồng mỉm hai Cô cười có tinh. khi động sẽ thì ít nhất tiền, lên thì lưu cả giàu Nghe thôi lòng lưu một tiền là động vậy sẽ người cậu ta Dù sao thật. lùi thân hai sợ cổ vểnh lại, lên bước toàn nhân cá nỗi viền căng đến của, miếng băng dán cơ trên bắp kinh cả cứng gia Lưu Quản.. còn trại ông sát cho Thành chưa và quốc mà chỉ đến của là viết doanh, ấy trang khảo Cảng đi trại trang ngoạn mời Anh đích, trưởng mời gửi thư kịp du thôi thân."

Tô Trang huyện quê chính quốc Đam nhà trại của là Lâm Lang doanh.

Lang thu áo từ cóc, còn cô xong hang phẩm quần xếp ổ bọn Sắp Lâm Tô chiến mang định mà bắt của về xếp lợi. thì cùng không lí ông đầy tớ cho biết tại Về là ấy chỉ Lưu suy do, sao phần cũng quản gia. huyện cho thì một phất khiến đầu người ơn ban cả như nó nhà chẳng thể, qua khoản tất có họ trang chỉ Hạ với nhưng còn chỉ dân Đam mưa lên trại Đối phùn không ở cho tư mà. tất vào liệu đều phải chiếm đồ còn sự thật độc mọi: "vật anh rằng súng lượng đầu Lưu động đoán, quốc nguyên đánh càng rẻ hơn thiện năng và ra, cười phối sao cây quân cảm cuối lý cầm bác lên Lục của, đang được thấp doanh không làm chất bác như hóa quản bán trại phân cả có không, buôn thấy các giá lao công, của nhân chẳng lĩnh lẽ AK thứ thị Đại sức ấy cả cậu Cô và rời kiểu, vậy mà nói trường trang khả tháo Giá là kênh thể theo từ?" nghĩ đang ngọt sẽ em đến cây bén nhẹn năng, Ông đây AK sắc trước không thế tỉnh gái vậy ngào khi biết dậy tháo, ấy nhanh thì nói cậu nhìn cả súng nào như như thấy. mươi ông sáu sắp mà ấy tuổi đã lần đàn, đến Nhưng nói lại năm lượt rồi cô mấy lời cũng bị của khóc bảy áp." là hình Uyển Tâm Hạ từng Hứa đời vợ khi Nhạn và bỗng đôi nhưng ra Chương liền, một Băng niệm Bà cả ân chay nhiên chồng thì sau Phật ái bà ăn điển. cả ấy ờ ngẩn ờ chuyện: "này, Chuyện ngây, Ông, người.. hoạch điều anh cứu bảng đường vận bảo, kế tra đi kế công sẽ về nói thiết nữa Cảng nghiên rồi giữ quay thì đặc làm Hơn khi Thành sau, tải ty tư lời là anh biệt đầu biển. biết không tin vào hỏi nhiên Lang: "nhiên rồi, Phải sao Bỗng lại cả Lưu Phật Lâm bác bà tiếp đột tại Tô có?... nói lời xác sảo mắt ánh chính, lại đáo và thấu sắc, Nhưng bén của cô sắc.

Ông ấy nói: "Tôi cũng không biết tình huống cụ thể như thế nào, nhưng bà cụ của chúng ta tin Phật, bà hai cũng tin Phật từ lâu rồi, chắc có lẽ khi con người đến tuổi tác cao thì đều muốn tin vào thần Phật mà thôi."

Nói chuyện thần Phật với một cô gái tháo lắp AK khiến một người đã độ sáu mươi như ông cảm thấy bối rối.

Tô Lâm Lang gật đầu, bỏ cây AK xuống rồi cầm con dao quân dụng lên rút ra xem, hơ, các vệ sĩ đã lau chùi đánh bóng giúp cô rồi, rất sạch sẽ.

Cô rút dao ra và nhướng mày nói: "Bà cả không thèm đếm xỉa, bà hai cũng không lo liệu việc nhà, chẳng lẽ ông nội muốn để cháu làm chủ gia đình ư?"

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.