.
Chương 90:
Sự việc phát triển quá nhanh, Mạch Đức Dung còn chưa nhìn thấy viên con nhộng, cũng không phát hiện ý đồ thật sự của chồng mình.
Ở thời đại này, có rất nhiều người Cảng Thành cảm thấy người Đại Lục lạc hậu vô văn hóa, đặc biệt là có thành kiến với quân giải phóng nhân dân Trung Quốc, cho rằng những quân nhân Đại Lục thích lạm sát kẻ vô tội, cha của Tô Lâm Lang còn là đội trưởng đội đột kích nữa.
Cô lại cứu được Hạ Phác Đình từ trong hang ổ của bọn bắt cóc.
Đương nhiên là Mạch Đức Dung đã hiểu lầm, tưởng rằng cô muốn xuống dao giết người ngay tại đây, liền vội vàng nói: "Lâm Lang, đây không phải là Đại Lục, không phải nơi mà quân giải phóng nhân dân Trung Quốc có thể hoành hành ngang ngược, cháu không được giết người, nếu không sẽ bị xử tội đấy. qua mặt quắp rầm tiếng ta toàn, Lê ông kiếp, co đã trên sót nạn một hoàn đất Hiến sống." thọc lúc trong cái che nhưng là miệng ông phản vẹo chắn của khép đến xuống quả, đũng vừa vào bị người vặn được ta ngậm quần đất lấy nhét ta, đúng ta Bất con bị, chợt ông một to, trượt thì khi vào dần ông khép một ta lại mà đau xạ đầu nửa thì phân đau miệng, ông gối khiến táo lại. thể tin ổ cóc bọn Cuối có một rồi Lê cũng mình đổ lật cô hang cùng Hiến của bắt. táo thọc, vậy một vào Lâm chỉ Tô để Lang quả phát đang ngậm miệng Lê rút mà Đúng trong Hiến.
Đức dậy này dượng cái hôm bà ấy lắm giường nay mạng giữ trên gắng, nằm cố được Dung là cho đang đứng mà chở che tốt thấy cảm Mạch rồi." nó là Đức đang xuống khí mau Dung: "Lang rẩy, còn hung đó là, Lâm đi bỏ, run, con mau vẫn Mạch dao. câm dưới đất chó xổm nấc nghẹn ta một Ông ngồi con như."
Hiến định vết Lâm Lang găm không táo lướt va để, thì lại nhưng nhiều thì quan tòa bị chảy một cả cô chỉ mình, bất thương cũng đang được Dao rằng khẳng vào trọng tổn nếu làm Lê quan kiện cần chẳng Tô máu chỉ cẩn, án thương ra tòa thật da đến sẽ chỉ qua gọt gì khá mực ngoài cơ. gọi điện Còn thoại ư dám? găm vỏ tôi gọt dao điều gọt Lang Tôi thì nhỡ Lâm cũng: "nhưng vào không đúng biết phải dùng, nhuốm hết muốn người dao cứ vài, con không thương cách máu mà ngộ, táo nói bị Tô có và con chỉ thôi, táo va?." đi ở có con lấy chắn Lang Lâm, Lê đầu trong lại chết ngoảnh nhộng vấn tay Chắc định liều chỉ, cướp lăn viên đề lăn Tô Hiến lại nó để. phải Lang ông vẫn nhất làm, giờ găm cứ nhuốm thôi táo dao Lê sự nhộng ông, dao vào Lâm sao, tôi ngồi: "lăn cho, muốn Ông viên gọt qua bây mà lăn con nhưng chỉ cũng, nói con máu thật cô xuống quả trong tay Tô, phải lại còn định nhào?" rất Hạ đang lại Trí Hoàn khẽ chỉ, thì đôi tay bình run có tĩnh." bất cô Dung Đức lình Không đợi một, thình lại Mạch đâm ứng nhát phản." ấy định quyết cũng nhấc điện Bà thoại lên. ta lên miệng kêu ra Cứu, há Ông to mặt: "nhăn. là Đại Lang Đây Lục hoa Tô công lên: "mà sao dao giơ quả khí, chỉ hung dùng, để bọn Lâm là ở lại đây mà con của thôi cụ gọt cháu Nhưng.
Dung Tô Lang vào và sát đấy cô báo, Thấy Mạch điện không Lang Đức tay nói lại: "thoại vẫn, thu cảnh chỉ Lâm Lâm! thôi quả khỏi xuyên lấy Điện trong qua ra đất, chết mình để ta nó mà, miệng rồi Mạch dao ngã Hiến đũng, của ông Đức rơi tay con, rằng tưởng bà Lê của chỉ thoại Dung táo nhưng quỵ cũng sắp xuống đẫm ấy người quần ướt. ngoảnh ông ta tươi thêm xuống nhanh nghe đỏ, cổ Lần thật kém, không đường khiến đã chỉ trông, son quẹt môi đâu dao bén sự a găm che này ý ta máu, thì quá chảy, càng sắc vết bị nó lượng một phủ một, cô cả ông cố chất tiếng lại..
Một khi cô gái ngoan ngoãn đáng yêu có hai lúm đồng tiền và nụ cười ngọt ngào này mà cầm dao lên thì ánh mắt sẽ như loài lang sói.
Trong chính phủ Cảng Thành có bốn nhân vật hiển hách uy phong lẫm liệt, bởi vì chuyện làm ăn nên Lê Hiến quen biết cả bốn người họ, cũng đã từng chứng kiến rất nhiều cảnh tượng đẫm máu, nhưng ông ta chưa hề sợ hãi, mà giờ phút này, ông ta vừa nghe tiếng đã sợ mất mật, run lẩy bẩy.
Tô Lâm Lang rất yêu hòa bình, không thích đả thương người khác, nếu ông ta đã sợ rồi thì cô cũng không nhất thiết phải nặng tay nữa.
Tô Lâm Lang đưa hai viên con nhộng cho Mạch Đức Dung ý bảo bà ấy giữ lấy, sau đó cô lại tiếp tục gọt táo và nhìn Lê Hiến nói: "Ông Lê, tôi yêu hòa bình nhất và ghét nhất là hại người khác, cho nên ông phải ngoan ngoãn nghe lời, tôi hỏi ông, ông chuẩn bị thuốc gì cho ông cụ vậy, còn y tá Mạch thì sao, ông đã đặt vé máy bay đi du lịch chưa, định để cho bà ấy chết chìm hay là rơi xuống vách núi thế."
