Thập Niên 80: Mẹ Kế Nuôi Con Hằng Ngày

Chương 439: Hối hận 5




Trước kia khi bà cụ chưa tới Dương Thành, anh ta nhiều nhất chính là thái độ lạnh lùng, cô ấy cũng không yêu cầu gì, cuộc sống có thể trải qua là được, tóm lại cũng không có đường lui khác, người phụ nữ cứ nhẫn nhịn như vậy sống qua ngày, không phản ứng không nói lời nào cũng nghe theo anh ta
Nhưng mà bà cụ kia tới một cái, anh ta cũng thay đổi theo, cô ấy nhẫn nhịn cũng đến giới hạn, càng không ngại vạch trần chút tâm tư đó của anh ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ấy không đi học, nhưng mà cũng không phải ngốc, tại sao anh ta cưới mình, cô ấy vẫn biết
"Anh cảm thấy anh có thể cưới người phụ nữ có điều kiện tốt hơn, tại sao lại cưới tôi, thật ra thì tôi cũng biết, còn không phải vì lễ vật cưới hỏi tiện nghi sao
Mẹ kế vội vã đuổi tôi ra khỏi nhà, tùy tiện yêu cầu lễ vật đám hỏi là được, dù sao cũng chưa chuẩn bị đồ cưới cho tôi
Người khác gả con gái còn phải yêu cầu đàn trai mua cái này mua cái kia, đồng hồ đeo tay, thậm chí là máy may
Còn tôi thì sao
Mấy chục đồng tiền mang về nhà
Ngô Huệ giễu cợt cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ấy bị mẹ kế ngược đãi mà lớn lên, mẹ ruột đã sớm bệnh chết, cha ruột cũng không để ý cô ấy, gả cho Diệp Chấn Hoa, bị tủi thân, ngay cả người nhà mẹ làm chỗ dựa cũng không có, bị bà cụ Diệp cay nghiệt ngược đãi, cũng chỉ có thể cắn răng nuốt vào
Anh ta từ bộ đội về nhà, biết một ít cũng không quan tâm mấy, cô ấy sống có tốt hay không anh ta cũng quan tâm, cô ta gả cho nhà họ Diệp, giống như là nô tài hầu hạ vậy
"Anh coi thường tôi, nhưng mà anh cũng không tự nhìn một chút dáng dấp của mình ra sao, nếu như anh thật sự có bản lãnh, anh cần phải kéo dài đến lúc tuổi tác không nhỏ mới cưới tôi sao
Có bản lĩnh rất lớn thì anh đã sớm cưới người khác
Anh tự mình không bản lãnh, còn coi thường tôi, cảm thấy làm một người lính là hay lắm
Ngô Huệ đỏ mắt, cũng vạch trần những chuyện xấu xa kia
Dù sao cuộc sống không tốt, trước kia cô ấy cũng thật ngốc, bị nắm lỗ mũi, suy nghĩ không chết đã là tốt, nhưng mà ngay cả chết cô ấy cũng dám, còn sợ ly hôn không sống được sao
"Ngô Huệ, cô đừng ở trước mặt con cái nói lời điên khùng, tôi đối với cô đầy đủ, cô đừng không biết đủ
Những năm này tôi nuôi gia đình sống qua ngày, tôi kiếm còn chưa đủ nhiều sao
Ngược lại cô còn cảm thấy tôi không có bản lãnh
Tôi nói cho cô biết, nếu tôi muốn, bây giờ tôi ly hôn, ngày mai có thể lập tức cưới một cô gái hai mươi tuổi tuổi về nhà, cô đừng cảm thấy tôi sẽ bị vài ba lời nói của cô hù dọa
Diệp Chấn Hoa cũng bị Ngô Huệ nói đến chỗ đau, phách lối phản bác
"Diệp Chấn Hoa anh không phải là có bản lĩnh rất lớn sao
Bên ngoài cũng sớm đã nuôi một cô gái hai mươi mấy tuổi, đã sớm muốn ly hôn với tôi, anh cho là tôi không biết sao
Ngô Huệ cười nhạt phản bác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Chấn Hoa sửng sốt một chút, ánh mắt nhìn mấy cô con gái một chút, cau mày nhìn Ngô Huệ: "Cô đi tìm vợ của Vệ Quốc, cô ta nói cho cô biết
Chuyện anh ta đi tìm một người phụ nữ sinh con, cũng chỉ nói ra vào ngày đó, ngoài ra không có ai biết
"Còn phải cần người khác nói cho tôi
Anh cho là anh giấu kỹ thế nào, chúng ta làm vợ chồng hai mươi năm, ban đêm ngủ ở trên một giường, quần áo từ đầu đến chân của anh đều là tôi giặt, điểm cổ quái trên người anh chẳng lẽ tôi không nhìn ra được sao
Tóc của đồ đê tiện kia cũng kẹp vào cổ áo anh mang về nhà
Còn nữa, mùi nước hoa ghê tởm ngửi vào là muốn chết kia, bản thân anh không ngửi thấy sao
Ngô Huệ giễu cợt phản bác
Cô ấy cũng không phải là người không biết phải trái, Hứa Đào nói cho cô ấy biết, còn nhắc nhở cô ấy là ý tốt, cô ấy cũng sẽ không nói cho Diệp Chấn Hoa, miễn cho Diệp Chấn Hoa gây phiền toái
Trong nháy mắt Diệp Chấn Hoa chột dạ, anh ta không nghĩ tới tự mình không giấu kỹ, Ngô Huệ đã sớm biết
"Tôi còn nghĩ cứ nên chịu đựng, không nên vạch trần anh, vỡ lẽ ra rất khó coi, còn có nhiều đứa trẻ như vậy phải nuôi
Anh thì tốt rồi, ngày càng tệ hại hơn, mẹ anh chính là một bà lão ác độc, anh không biết sao
"Đối với mấy đứa con của tôi không đánh lại là mắng, chúng ta là người, người sống sờ sờ, tất cả tụi nó đều là con gái anh, không phải nhặt được ở trên đường, anh làm sao có thể làm bộ không nghe không thấy, không hỏi không quan tâm
Cho dù là nuôi một con chó, sinh sống với nhau lâu như vậy, cũng không làm được chuyện cay nghiệt như vậy nữa
Bà ta làm những chuyện kia, mắng những lời đó, chính là thiên lôi nghe được sợ là cũng phải không nhịn được giáng sấm sét xuống người bà ta
Ngô Huệ vừa nói, cắn răng nghiến lợi tức hận
Không nghĩ, không đề cập tới, vẫn luôn nhẫn nhịn, người cũng chết lặng, bây giờ nhắc tới, cô ấy cũng thật sự cảm thấy không cần nhẫn nhịn nữa
"Còn đi tới chỗ nào cũng tùy thời treo một câu bồ tát phù hộ, bà ta ác độc như vậy, nếu bồ tát biết, chỉ có thể bắt lấy bà ta
Ngô Huệ thật sự phát cáu đến trình độ cao nhất

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.