Thập Niên 80 Tiểu Kiều Thê

Chương 128: -




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 128
-


Nếu đã kết hôn, Tống Nguyệt Minh thích chuyện gì cũng bàn với nhau, bản thân cô cũng có nhiều suy nghĩ, nhưng không thể không nói thái độ của Vệ Vân Khai lần nào cũng làm cho cô vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Nguyệt Minh vui vẻ xoay người, vùi vào lồng ngực anh
“.....
Nguyệt Minh.”

"Dạ
"Em không cần cãi nhau với anh
"Thật ra cũng không phải không thể
Sau đó, sáng hôm sau Tống Nguyệt Minh không thể rời giường làm đồ ăn sáng
Vệ Vân Khai làm xong, trước khi đi làm đến gọi cô: "Đã đến lúc rời giường ăn cơm rồi, cơm ở trong nồi.”

Tống Nguyệt Minh híp mắt từ trong chăn vươn một bàn tay ra lắc lư, lại rụt trở về, Vệ Vân Khai cũng không ép cô nhất định phải đứng lên, trước khi ra ngoài anh khép hờ cửa nhà chính, không mở cửa viện mới, đi từ cửa viện cũ
Nhưng kỳ thật sau khi anh đi Tống Nguyệt Minh cũng không ngủ quá lâu, mơ mơ màng màng nghe thấy trong viện cũ có tiếng nói chuyện liền nhanh chóng rời giường mặc quần áo, chờ chải tóc xong rửa mặt, vừa bôi xong kem bảo vệ da, Mã Phượng Lệ liền vỗ vỗ cửa tượng trưng rồi tiến vào
"Em dâu còn chưa ăn cơm sao
Tống Nguyệt Minh cười cười: "Dậy sớm không có khẩu vị, lát nữa mới ăn.”

Mã Phượng Lệ nhíu mày, hẹp hòi nói: "Sáng sớm này sao lại không có khẩu vị, em dâu, không phải là em có rồi chứ?”

"Chị hai, chị nói lung tung gì thế
Chỉ mới kết hôn nửa tháng đã có phản ứng mang thai, điều này có nghĩa là gì
Là trước khi kết hôn không kiềm chế
Trong thời đại này xảy ra chuyện như vậy có thể bị người ta nhổ nước bọt mà chết đuối
Tống Nguyệt Minh mặt lạnh, Mã Phượng Lệ sửng sốt, vội vàng bồi lễ: "Chị liền tùy tiện nói một chút, không phải cố ý, em dâu em đừng để ở trong lòng!”

"Chị dâu đến đây làm gì vậy
Mã Phượng Lệ vẫn cười như cũ: "Không phải là đến chỗ mẹ ngồi một chút, thấy em không đến nên đến tìm em nói chuyện.”

Đây chính là chỗ khó khi ở gần bố mẹ chồng, có ưu có hại Tống Nguyệt Minh không muốn chửi bới cái gì, đi vào phòng bếp múc một chén canh gạo khoai lang, Vệ Vân Khai sáng sớm xào khoai tây sợi, cắt thô không đồng đều, nhưng xào chín hương vị cũng khá được, cô lại lấy ra rau trộn rong biển, tự mình ăn cơm
Mã Phượng Lệ cũng không cảm thấy xấu hổ, nhìn xung quanh lại giống như không có việc gì, lúc ở nhà họ Tống, cũng thường xuyên có người đến xem nhà, Hoàng Huyên Tử vừa làm việc vừa nói chuyện với người ta, cái gì cũng không chậm trễ, nhưng rất ít người lúc người ta ăn cơm nhìn chằm chằm, Tống Nguyệt Minh chỉ coi Mã Phượng Lệ là người nhàn rỗi vây xem trong nhà hàng, ăn uống thoải mái
"Em dâu, em ba đi làm rồi à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đúng vậy
"Vậy em ở nhà thì em làm gì, bảo em đến nhà chị em cũng không đi, mỗi ngày chỉ có chị chạy tới nơi này, em dâu à, em cũng đừng ngại phiền như thế
Tống Nguyệt Minh cười cười: "Phiền gì đâu, lúc trước không phải chị dâu còn nói trong nhà bận không buông tay được, sao lại rảnh rỗi đến chỗ em thế?”

Bộ dáng Mã Phượng Lệ thở phào nhẹ nhõm: "Không phải là bận xong rồi, muốn nghỉ ngơi sao.”

Hai người khách sáo hai câu hàng ngày, Tống Nguyệt Minh ăn sáng xong đem thức ăn còn lại bỏ vào trong tủ, bưng chén đi vào phòng bếp rửa chén, Mã Phượng Lệ đi theo nhìn thấy mì trộn mới trên bàn, cũng hỏi một câu
"Em dâu à, trước kia có phải em vào trong thành hay không
Chị muốn nhờ em hỗ trợ mang theo chút đồ, một hai ngày không đến viện cũ liền bỏ lỡ.”

"Chúng ta cách huyện thành không xa, chị dâu muốn đi thì đi, người ta cách huyện thành mấy chục dặm muốn đi mới khó
Mã Phượng Lệ âm thầm nhíu mày, dâu mới nhìn tuổi còn trẻ mà nói chuyện nhỏ giọt không lọt, cô ta cắn răng, đành phải kiên trì mở miệng: "Em dâu à, chị hỏi em một chuyện nhé?”

Tống Nguyệt Minh rửa chén sạch sẽ, quay đầu nhìn cô ta cười tươi như ánh mặt trời: "Chuyện gì thế?”

"Em và em ba trong tay có chút tiền chưa dùng đến không
Chị hết tiền, em có thể cho chị vay không?”

"Chị dâu, chị đùa giỡn với em đấy chứ, trong tay chị có thể thiếu tiền sao ,em không tin đâu
Lúc này mới thu hoạch vụ mùa, phân chia lương thực xong mà

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.