Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 103: Chào Hàng




Editor: Tô Nhi
—----------------
Ở thập niên 80, kẹp tóc chín răng chính là kẹp tóc kinh điển, đến hai mươi, ba mươi năm sau, thiết kế của kẹp này vẫn được mọi người tán thưởng
Chín răng được thiết kế nằm song song với nhau, thân kẹp cong hình sóng nước, tùy ý uốn lượng
Nếu nhìn sơ qua thì khá giống thiết kế của một cây trâm, rất có phong thái cổ điển
Lại nói đến phần tơ lụa được dán trên kẹp
Đây cũng là đồ trang trí lưu hành hiện giờ
Viền của miếng khăn lụa được may bằng sợi chỉ bạc tạo nên cảm giác sang trọng
Dán khăn lụa vào kẹp tóc như vậy, khi gió thổi qua, miếng khăn lụa sẽ bay lất phất, ánh nắng mặt trời làm cho chỉ bạc hai bên lấp lánh
Cảm giác giống như thần tiên
Làm xong kẹp tóc, Kiều Lộ đem dây buộc tóc của mình tháo xuống, cô lấy tay chỉ lại mái tóc rồi mới bắt đầu dùng kẹp tóc mới tạo kiểu cho tóc
Cô hỏi Từ Hải Châu, “Bình thường anh bán hai món này bao nhiêu tiền?”
Từ Hải Châu nhìn về phía vợ, trong mắt hiện lên tia kinh diễm, “Đa số mấy món đồ này đều bán năm xu trở lên, cao nhất là tám hào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tấm lụa là bảy xu, kẹp tóc là tám hào.”
“Em biết rồi.” Sau khi Kiều Lộ kẹp tóc xong, cô ngồi xổm xuống dưới, hỏi Kiều An, “Con trai, mẹ đẹp không?”
Lực chú ý của Kiều An hiện tại đều nằm trên chiếc kẹp tóc mà mẹ mới làm, cùng tấm lụa đang bay bay kia
Cậu nhóc thích đến mức không thể rời mắt
“Mẹ thật xinh đẹp.” Kiều An đột nhiên cảm thấy, mẹ đừng trước mặt nhóc vẫn là mẹ, nhưng lại giống như không phải là mẹ
Thay đổi kiểu tóc cùng với một vài chi tiết nhỏ, càng làm cho Kiều- dậy thì rất thành công- Lộ càng có nhiều thêm phần hơi thở thanh xuân
Trong nháy mắt, đột nhiên Từ Hải Châu cảm thấy, anh đang lần nữa quay lại thời còn ngồi trên ghế nhà trường
Kiều Lộ như vậy, thật sự rất giống như vẻ đẹp của mối tình đầu
Kiều Lộ vừa lòng mà xoa xoa khuôn mặt nộn nộn của con trai, lại niết niết cậu nhóc một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó, cô lại tiếp tục làm thêm mấy chiếc kẹp nữa
Từ Hải Châu không nói lời nào, anh yên lặng thưởng thức động tác của cô
Lúc này, có một đồng chí nữ đi qua, cô ấy cũng chú ý đến Kiều Lộ
Tuy rằng Kiều Lộ mặc đồ tương đối đơn giản, nhưng kiểu tóc và đồ trang sức của cô thật sự rất chói mắt
“Đồng chí, kẹp tóc này của chị….Ai không đúng, vẫn là tấm lụa
Thật sự rất đẹp.”
Đầu Kiều Lộ lập tức nhảy số, cô chỉ vào Từ Hải Châu, “Ở chỗ này mua này, khá đẹp, em có muốn thử một chút không
Có gương nè, em nhìn thử đi.”
Cô thuận tay lấy một chiếc kẹp đính khăn màu vàng lên cho vị khách xem thử
Vị khách này là nữ học sinh, cô ấy còn chưa kịp nói, trong tay đã cầm một tấm gương
Sau đó, Kiều Lộ lại tự mình đem kẹp, quấn tóc của nữ sinh đó thành bánh quai chèo rồi dùng kẹp đính khăn lụa vàng kẹp lên
Nữ sinh nhìn mái tóc được quấn lên rồi kẹp vào trong gương
Mái tóc của cô ấy dưới tay Kiều Lộ đã có sự thay đổi rất lớn, giống như cây khô gặp mùa xuân
Mắt nữ sinh sáng lên như cánh đồng hoang vu đang nở rộ những bông hoa vàng tươi
Chỉ sửa lại một chi tiết nhỏ đã thay đổi rất lớn
Nữ sinh nhìn mình trong gương cảm thấy mình đẹp lên không ít
Tấm lụa bay lất phất theo gió, vừa linh động vừa phiêu dật, quả thật rất tinh xảo, rất thu hút ánh nhìn
“Thật sự rất đẹp, nhìn tươi trẻ lên không ít, nhìn em rất có tinh thần.”
Có nữ nhân nào mà không thích được khen
Những lời này không thể nghi ngờ, đã làm cho nữ sinh kia tự tin hơn rất nhiều
Nữ sinh nhìn khuôn mặt quen thuộc trong gương cười cười, cô ấy mong chờ hỏi: “Bao nhiêu tiền kẹp này ạ?”
Tấm lụa giá gốc là hai xu, bán bảy xu
Kẹp tóc giá gốc ba hào bán tám hào
Cộng lại là tám hào bảy xu
“Một đồng hai một cái, nếu em mua hai cái thì tính em lấy rẻ cho em một chút, một kẹp một đồng.” Kiều Lộ trực tiếp ra giá tại chỗ
Nữ học sinh kia sửng sốt, “Mắc như vậy?”
Nữ học sinh kia cũng không chú ý đến việc Kiều Lộ đảo khách thành chủ
“Không hề mắc nha
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Em nhìn đi, em kẹp cái này lên rất đẹp nha
Mẫu kẹp này toàn thành phố Lê An cũng có mỗi chỗ này bán
Đây là hàng độc nhất vô nhị, nên có giá trị là đúng rồi!”
“Đúng rồi đó, Kẹp tóc này mang lên, nhìn em trong có tinh thần hơn rất nhiều!” Lý Hồng Quân cũng phụ họa
Mặt nữ sinh đỏ lên, cô ấy cầm gương nhìn đi nhìn lại xác nhận
Giống như….Xác thật có tinh thần hơn không ít…
“Cái này không có hạn sử dụng, chờ em lên đại học vẫn có thể mang
Ba năm chỉ tốn có một đồng, không mắc chút nào đâu em gái!”
Nói rồi, Kiều Lộ cầm một cái mũ lên, phối phối với kẹp tóc rồi tiếp tục nói: “Em nhìn xem, phối như vậy cũng không tồi.”
“Đúng vậy, chị cũng quá sáng tạo rồi.” Hai mắt nữ sinh tràn đầy ngưỡng mộ, cô ấy khen Kiều Lộ hết lời
Nữ sinh yêu thích không nỡ buông tay
Nếu không phải cô ấy không có nhiều tiền tiêu vặt, nếu không, cô ấy cũng mua cái mũ này luôn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.