Editor: Tô Nhi
—-----------------
Dần dần, nữ sinh cũng động lòng, cô ấy nhìn Kiều Lộ đang đứng bên cạnh cười, trong lòng thầm quyết tâm sẽ để dành tiền mua thêm nhiều món ở đây nữa
Cuối cùng, cô ấy quyết định bỏ tiền ra mua hai cái kẹp
Kiều Lộ liếc mắt ra hiệu cho Từ Hải Châu
Anh vội vàng nhận tiền, còn không quên mỉm cười cảm ơn
Gương mặt của nữ học sinh lập tức đỏ lên, bỗng nhiên cô ấy phát hiện ra rằng cái kẹp này cũng không phải quá mắc
Bạn học bên cạnh của cô ấy cũng đi lên, nhờ Kiều Lộ làm cho mình kiểu tóc giống của cô
Cho đến khi thấy trong gương khuôn mặt xinh xắn của mình, cô bạn này liền trả tiền rồi vui vẻ rời đi
Kiều Lộ quyết định rèn sắt khi còn nóng, cô liên tục làm thêm mấy cái kẹp tóc nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai phút làm xong một cái kẹp tóc, làm đến cái thứ sáu thì hết keo
Cũng may, Từ Hải Châu vẫn còn mấy lo keo dự phòng, anh liền tục đưa cho Kiều Lộ thêm bốn hủ keo
================
Kiều Lộ lớn lên xinh đẹp, miệng lại ngọt, cô tự mình làm mẫu, hấp dẫn không ít nữ sinh đến xem rồi muốn mua
Cô lại thành công lôi kéo bán được cho tám nữ sinh, lời được bốn đồng
Hai nam nhân đứng bên cạnh phải há hốc mồm
Chỉ ngắn ngủi nửa tiếng, kiếm được gần bằng một ngày buôn bán…
Với cái tốc độ bán hàng thế này, bán hết hôm nay, ít nhất cũng phải lời hai mươi đồng là ít
“Đỉnh a
Đồng chí Kiều, em quả nhiên là có đầu óc kinh doanh!”
Kiều Lộ khiêm tốn cười, “Mèo mù vớ phải chuột chết thôi.”
Nhưng thật ra, Kiều Lộ cũng không tin được, cô không nghĩ là kẹp mà cô sáng tạo lại bán tốt như vậy
Ban đầu chỉ muốn đưa cơm cho nam nhân nhà mình, không nghĩ tới, không chỉ giải quyết vấn đề trang trí sạp hàng của Từ Hải Châu mà còn bán được thêm không ít đồ trang sức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau một hồi thí nghiệm buôn bán, Kiều Lộ cảm thấy, hình như cô ít nhiều vẫn có một chút thiên phú làm thương nhân đi
Dựa vào đầu óc kiếm tiền thực sự là một cảm giác rất tốt, so với tự nhiên nhặt được tiền không khác là bao
“An An, mẹ có lợi hại không?”
Bạn nhỏ Kiều An nhìn về phía mẹ, đôi mắt cậu nhóc lấp la lấp lánh
Kiều An hưng phấn kêu lên, “Có ạ
Mẹ siêu siêu siêu lợi hại luôn!”
Kiều Lộ cao hứng mà cào cào cằm cậu
Cậu nhóc cũng vui vẻ mà ngẩng đầu lên, hệt như con chó nhỏ, hưởng thụ híp mắt lại
Lý Hồng Quân thật sự rất bội phục, “Hải Châu, tôi cảm thấy vợ cậu muốn đi hành tẩu giang hồ, bước vào con đường thương nghiệp!”
Từ Hải Châu nhìn lại anh ta, muốn nói cái gì đó
Nhưng lời vừa đến miệng, lại nuốt trở về,cười nói: “Đúng vậy.”
Kiều Lộ nhịn không được mà bật cười, “Nào có khoa trương như vậy
Chẳng qua là hôm nay kẹp này còn mới mẻ nên người mua nhiều
Nếu bán thêm mấy ngày, khẳng định sẽ không có ai mua
Mấy món đồ như vậy, không cần quá nhiều kỹ thuật, em nghĩ không đến mấy ngày nữa sẽ có người bắt chước.”
Nếu một món đồ bình thường, ai lại bỏ ra hơn một đồng để mua, mấy món đồ trang sức kiểu này cùng lắm mọi người chỉ muốn bỏ ra bảy, tám hào
Phần lớn, nữ sinh mua kẹp này là vì nó mới mẻ nên mới xúc động mà bỏ tiền ra
Đa số nữ sinh trung học đều là con của gia đình công nhân viên hoặc là con của công nhân viên chức, trong tay mới có dư dả được mấy đồng để mua đồ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bằng không, mấy sạp hàng rong cũng sẽ không chọn chỗ này làm nới bán hàng
===================
Bởi vì thời gian cấp bách, nên trước khi tổ chức rượu mừng, Kiều Lộ chỉ làm kịp quần áo của mình và con trai
Quần áo cho Từ Hải Châu cô quyết định chờ làm xong tiệc mừng sẽ làm bù cho anh, cũng coi như là làm quần áo mới cho tết luôn
Cũng may anh không ngại vấn đề này
Anh là nam nhân, bận cái gì cũng được
Quần áo của Kiều An rất dễ thương nhưng lại đơn giản
Chỉ là áo bông cùng quần nhung dài, áo bông có thêm mũ để che mưa che gió
Vào thập niên 80, quần áo cho trẻ em vẫn chưa có đa dạng mẫu mã huống hồ là còn là quần áo mùa đông
Chiếc áo bông có kiểu dáng hiếm thấy như vậy, khi đi ra đường, đặc biệt gây chú ý cho người khác
Quần áo của Kiều Lộ là một bộ sườn xám mùa đông
Trước khi xuyên đến đây, Kiều Lộ đã là người yêu cái đẹp, cô có đam mê mãnh liệt với sườn xám
Khi xuyên đến đây, cô đã sớm muốn may cho mình một bộ sườn xám rồi
Chính vì vậy, nhân cơ hồi này cô liền làm một bộ sườn xám vô cùng tinh tế, phải mất hết ba ngày mới làm xong
Trừ bỏ mua vải, Từ Hải Châu còn mang về một ít lông dê, đây là nguyên vật liệu rất trân quý
Cô hỏi anh bao nhiêu tiền nhưng anh im lặng không nói, chỉ bảo là không tốn nhiều lắm, nhưng không nói cụ thể giá ra
Kiều Lộ sao có thể không đoán được
Khẳng định là mắc lắm nên anh mới không nói