Editor: Tô Nhi
—---------------
Nhưng khi đến cửa của đại tạp viện đụng phải Ngô Quế Phương từ cửa hàng dệt mới về
Nhìn thấy cô, chị ấy nhiệt tình vẫy tay, tươi cười như hoa, “Kiều Lộ
Kiều Lộ
Vừa đúng lúc, em tới đây nhìn thử một cái
Chị vừa mới mua vải về, em nhìn xem, cái này cùng của em không khác nhau lắm đúng không?”
Kiều Lộ còn chưa kịp động, hàng xóm xung quanh đã nhiệt tình xong tới, vuốt vuốt tấm vải của Ngô Quế Phương
Kiều Lộ đi qua nhìn, dùng tay sạch sẽ để sờ sờ miếng vải, “Ách…… Cũng, cũng không sai biệt lắm đi.”
Kỳ thật kém hơn rất nhiều, vải của cô là vải nhung lấy ở cảng, còn đây là sợi vải poly dệt, nhìn có vẻ là do một xưởng nhỏ sản xuất, khi sờ vào cảm thấy nhám nhám, rất khác so với vải của cô
Ngay cả màu sắc…
Áo khoác của Kiều Lộ là màu xám lông chuột đậm, còn của Ngô Quế Phương mua là màu xám nhạt, không có chỗ nào giống
Nhưng nhìn chị ấy vui như vậy, cô vẫn không nên nói ra
Nên để chị ấy vui vui vẻ vẻ đi làm quần áo mới đi
“Chị mua để làm áo khoác mới sao?” Kiều Lộ hỏi
“Đúng vậy.” Ngô Quế Phương nhỏ tiếng nói
Trong giọng nói thấy rõ được sự vui vẻ của chị ấy
Ngô Quế Phương lôi kéo Kiều Lộ đi vào nội viện, “Đến lúc đó, em cho chị mượn bộ của em hai ngày, hai ngày sau chị đảm bảo sẽ trả cho em.”
Trước đó, khi thấy Kiều Lộ bận bộ đồ mới, chị ấy gấp gáp không chờ nổi có một kiện áo khoác giống như vậy
Mặc dù đã trôi qua rất nhiều ngày, nhưng Ngô Quế Phương vẫn nhớ rõ hình ảnh Kiều Lộ bận chiếc áo đó
Quả thực, nếu chị ấy là đàn ông, cũng sẽ không quan tâm đến việc kết hôn lần hai hay lần ba, chỉ cần cưới Kiều Lộ về nhà là được
Vừa dịp tháng trước Ngô Quế Phương may được bảy tám chục bộ bao tay đưa qua cho Kiều Lộ, đầy là mồ hôi nước mắt, công sức của chị ấy
Nhất định, chị sẽ dùng số tiền mình tự kiếm được may cho mình một áo khoác mà mình ước ao
“ Ân, được.” Này cũng không có việc gì, cô chỉ sợ, nguyên liệu khác nhau làm ra thành phẩm không giống nhau, sẽ làm cho chị ấy bị thất vọng mà thôi
“Còn có cả quần nữa, chiếc quần hôm đó em bận cũng khá đẹp
Em may như thế nào vậy?”
“Em may giống bình thường, nhưng mà phần ống quần làm rộng ra thêm một chút.”
Quần là quần bình thường, chẳng qua dáng người Kiều Lộ chuẩn, bận quần lên, làm cho chiếc quần phá lệ đẹp làm
Đặc biệt là thiết kế ống loe, làm cho phần chân của cô khi mặc vào trông vừa thẳng vừa dài
Ngô Quế Phương bừng tỉnh ngộ, “Nga, thì ra là đơn giản như vậy, để về chị làm thử.”
Kiều Lộ: “ Ân, lúc nào chị làm thì chị qua nhà em để mượn làm mẫu
Đi, mau về thôi, trời hôm nay lạnh quá.”
Ngô Quế Phương cười cười, “Được, chị cũng phải về nhà.”
Vừa mở cửa ra, làn khí ấm bao lấy cơ thể của Kiều Lộ
Cô đi tới bếp lửa thêm than, rồi đi qua mở cửa sổ he hé, tránh cho nhà kín quá bị ngộ độc khói
Kiều Lộ buông thùng rác xuống, đến bên giếng rửa tay sạch sẽ, nước lạnh đến nổi khi nói chuyện Kiều Lộ vẫn còn run run
“Thật là lạnh quá đi
An An mau lại đây cho mẹ ôm một cái nào.”
Xoa xoa tay, Kiều Lộ run rẩy chạy vào phòng ngủ
Cô ra ngoài mới có mười phút mà lỗ tai cũng bị đông cứng
“Mẹ ơi, mẹ nói hôm nay sẽ dẫn con ra ngoài mua đồ ăn
Con đã tự mặc quần áo xong rồi nè!” Cậu nhóc nhanh chóng chui vào ngực làm ấm cho Kiều Lộ
Kiều An dùng sức đem mặc chôn vào cổ mẹ
Khăn quàng cổ cũng đã được cậu nhóc đeo lên chỉnh tể, Kiều An nóng lòng, chờ không nổi muốn xuất phát
Đứa nhỏ này, từ lúc Kiều Lộ dạy cậu cách phân biệt rau củ, trái cây, liền cảm thấy hứng thú bừng bừng đối với việc đi chợ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiện tại, Kiều An đã biết, hạt màu trắng hình bầu dục là gạo, giống vậy nhưng màu vàng là hạt thóc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thu hoạch cây lúa nước ra hạt thóc, đem hạt thóc đi xay thành hạt gạo
Quả hình tròn màu đỏ là quả cà chua, màu trắng là hành tây
Măng tây có màu xanh còn có râu
Bắp cũng có râu, nhưng là màu vàng…… Mấy cái này, đối với Kiều An thật sự rất thú vị
Trước kia, trên bàn ăn bạn nhỏ Kiều An chỉ biết thịt, với cơm đều là đồ ăn, không phân biết được có gì khác nhau, nhưng thì ra chúng nó đều có tên
Hiện tại, mỗi ngày, khi ăn cơm, cậu nhóc Kiều An đều phải đem tên của từng loại đồ ăn trên bàn kể ra mới bằng lòng ăn cơm
Có vẻ cái sở thích này thật sự rất thú vị đối với Kiều An
Từ Hải Châu cũng rất nể phục phương pháp giáo dục này
Bởi vì, anh phát hiện, thông qua nhận biết rau củ, khả năng biểu đạt ngôn ngữ của Kiều An tăng lên rất nhiều, tựa như là ngồi trên hỏa tiễn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]