Editor: Tô Nhi
—---------------
Mặt trời ngã về tây, đến giờ tan tầm, trên đường người, xe qua lại nườm nượp
Ánh chiều ta dần chiếu trên khuôn mặt của những người đi đường, trên khuôn mặt ai cũng là vệt hồng nắm chiều
Nửa tháng lại trôi qua, rồi tới Tết m Lịch, trong đại viện mọi người đều được một kỳ nghỉ dài ba ngày
Kỳ thật, thời điểm thập niên 60-70, lúc đó không có kỳ nghỉ lễ Tết m Lịch
Khi đó, hoạt động dán câu đối phổ biến nhất cũng không có, cũng không phát lì xì
Mọi người đều phải tích cực tham gia lao động, thậm chí có lần nọ, ở địa phương kia đem mùa đông, mùa rảnh rỗi của người nông dân biến thành ngày vụ mùa, người ở địa phương đó phải làm cực lực quanh năm
Cứ bận rộn vất vả một năm, sắp tới Tết Âm Lịch cư nhiên còn không cho nghỉ, đã làm cho lòng quần chúng sinh ra oán hận
Cũng may, sau này nghênh đón một đợt cải cách, Tết Âm Lịch cũng có thêm ba ngày nghỉ để mọi người xả hơi
Chạng vạng, Kiều Lộ nắm tay con trai, mấy tiểu đậu đinh đang tung ta tung tăng chạy theo nói chuyện với Kiều An
Lời của bọn trẻ đều hồn nhiên ngây thơ, chọc cho mấy người lớn cũng phải bật cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Kiều An, tối nay nhà cậu cũng ăn thịt sao?”
Kiều An: “ Ân, đúng rồi, giữa trưa nhà mình chưa có ăn xong thịt, mụ còn bỏ ở trong nồi để giữ nóng.”
Canh thịt gà ngon như vậy đương nhiên phải để dành tối ăn
Trong mắt Trần Cảnh Khang hiện ra tia hâm mộ, mặt cậu lấp lánh những ngôi sao nhỏ: “Thật sướng, nhà em có nhiều thịt ăn hoài không hết
Nhưng ba anh nói, ba em bán đồ nhà rất nghèo.”
Kiều An khó hiểu, “Anh Khang Khang, nghèo có nghĩa là gì vậy?”
Trần Cảnh Khang nói: “Chính là không có tiền, nói nhà em không có tiền đó!”
Kiều An chu miệng nhỏ lên, rất không cao hứng, “Có tiền, ba em có tiền, ba em không nghèo.”
Sao ba ba có thể nghèo được, ba anh Khang Khang nói sai, mọi người cũng nói sai
Ba đưa tiền mua thịt, mua kẹo, còn mua đồ mới cho nhóc, ba nhóc rất có tiền nha
Trần Cảnh Khang thở dài, nghĩ đến nhà Kiều An có thịt còn có kẹo, rốt cuộc cũng không cười nổi, “Anh thật hâm mộ em.”
Nếu cậu có người ba nhiều tiền như chú Từ thì tốt rồi, ai ~
Hai đứa nhỏ trò chuyện với nhau thì bỗng nhiên có một bé gái nhỏ đi vào sân viện
Đây là cháu ngoại của bà Thẩm, cô bé được hai tuổi
Cô bé lớn chậm hơn so với cái bạn đồng trang lứa
Mặc dù hai tuổi nhưng vẫn chưa đi lại nhanh nhẹn, phải có người lớn nắm tay thì mới đi xa một chút
Cô bé tiến tới sân, liền chạy đến dưới gốc cây sơn trà chơi bùn
Khi thấy Kiều Lộ và Kiều An đến gần, ánh mắt cô bé sáng lên, vươn tay muốn sờ lỗ tai trên mũ Kiều An
Kiều An hoảng sợ che đầu lại, lùi về sau nửa bước
Trần Cảnh Khang theo sát vội vọt lên trước Kiều An, cậu bé tám tuổi so với cô bé hai tuổi thì lớn hơn nhiều
Trần Cảnh Khang như bức tường cao lớn ngăn cách giữa hai đứa nhỏ
“Hắc
Hắc
Em, không được lại đây
Tay em vừa mới chơi bùn!”
Cô bé bị dọa đứng sững sờ tại chỗ, biểu tình ba ba ủy khuất
Trần Cảnh Khang hóa thành gấu bảo hộ, không cho bàn tay dơ hề hề của cô bé chạm vào, thế sống chết bảo vệ mũ của bạn tốt
Cô bé chẹp miệng khóc lớn, quay người đi tìm mẹ mình, “Mẹ
Con muốn rửa tay!”
“Nha, bên kia, bên cạnh giếng nước không phải có bồn rửa tay sao
Con tự mình qua kia rửa đi!” Mẹ cô bé cũng mấy thím trong viện đang tám dở, nào có thời gian dẫn con gái đi rửa tay
Cô bé không vui, nói to hơn, “Mẹ
Nước lạnh lắm, mẹ rửa cho con đi!”
“Đã lớn rồi, tự mình rửa đi!” Mẹ cô bé tức giận nói
Cô bé bẹp miệng, nước mắt rơi xoạch xoạch, ủy khuất rơi nước mắt
Từ khi có con, Kiều Lộ không thể nào chống đỡ nổi nước mắt của con nít, cô chạy nhanh qua vén tay áo cô bé lên, ẵm đến bên giếng nước, giúp cô bé rửa tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nước rất lạnh, nhưng cô bé cũng không kêu, chỉ là ánh mắt tò mò đánh giá Kiều Lộ
Tuy rằng, đôi mắt của cô bé không lớn như mắt của Kiều An, ngũ quan cũng không tinh xảo như Kiều An, làn da cũng không trắng
Nhưng cũng là một đứa bé đáng yêu, Kiều Lộ bị cô bé nhìn, trai tim cũng mềm nhũn
Cô bé vươn bàn tay ra, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm vào lỗ tai trên mũ Kiều An
Lỗ tai gấu trúc bằng lông nhìn rất vui mắt, đầu vừa chuyển động, lỗ tai cũng chuyển động theo, mấy sợi lông đung đưa đung đưa quá đáng yêu
“An An, con cởi mũ cho em gái sờ thử chút đi.”
Kiều An ngoan ngoãn cởi mũ xuống, vừa lúc có trận gió thổi qua, một chỏm tóc của cậu nhóc bị thổi dựng đứng lên trông rất ngốc
Kiều An nhìn cô bé chỉ sờ soạng hai lỗ tai liền không khóc nữa, đột nhiên trong lòng dần lên chút kiêu ngạo
Lỗ tai mẹ làm quá là tuyệt vời
Cư nhiên còn có thể dỗ mấy đứa nhỏ
Sờ xong, cô bé rất thỏa mãn, lộ ra một nụ cười thật tươi
Khuôn mặt nhỏ cũng ửng đỏ, nhìn về phía Kiều Lộ, cất giọng trong trẻo: “Con thích cô!”
Kiều An: “!!!!!!”
Cậu nhóc Kiều An như con thỏ bị hoảng loạn, Kiều An gắt gao nắm tay Kiều Lộ, “Mẹ chỉ có thể thích một mình con thôi!”
Dứt lời, Kiều An hung hăng chạy đi, con kéo theo Kiều Lộ, “Mẹ, nhanh lên nhanh lên
Chúng ta đi nhanh lên
Nhanh đi qua bên kia đi!”
Kiều Lộ định nói con trai đi chậm một chút nhưng đã bị Kiều An kéo đi
Kiều An kéo Kiều Lộ chạy nhanh đến bên cây sơn trà, ở đây người nhiều, nhóc mới có cảm giác an toàn
Hơn nữa, mẹ cô bé cũng có ở đây, cô bé sẽ không cướp mẹ nhóc đâu
Kiều Lộ buồn cười