Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 141: Học Hát




Editor: Tô Nhi
—--------------
m thanh thình lình phát ra làm cho Kiều An hoảng sợ, cậu nhóc rất thích thú, hai chân nhỏ kích động nhảy lên nhảy xuống, “Ba ba, ba ba
Con có thể ấn ấn được không?”
Mấy người lớn cảm thấy rất buồn cười, ai cũng nhìn cậu nhóc
Từ Hải Châu tránh sang một bên, dắt tay con trai lại gần, “Có thể, con đến đây đi!”
“Ấn cái nào nha?” Cậu nhóc giơ ngón tay lên, nóng lòng muốn thử lắm rồi
“Cái này là nút mở, mở hay tắt đều ấn nút này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỗ này là để chỉnh âm lượng, đây là tăng, đây làm giảm
Chỗ này còn xoay tròn, xoay tròn để chỉnh đài,..
Con nhớ kỹ không?”
Kiều An suy tư một chút mới gật đầu, “ Ân….Nhớ được một chút.”
Lần đầu tiếp xúc, sao có thể nhớ kỹ được
Bất quá, không sao, tương lai còn dài, nhóc vẫn còn có thời gian để học cách sử dụng
Cậu nhóc đem tay qua, thử ấn chỗ này một chút, chỗ nọ một chút
Điều duy nhất là lúc ấn chỗ nào thì Kiều An cũng dùng lực rất nhẹ giống như nếu nhóc dùng sức ấn mạnh thì cái nút sẽ bị hư
Kiều An khó hiểu gãi gãi đầu, “Ba ba, có phải là con phải ấn nó rất nhẹ, rất nhẹ đúng không nha?”
Kiều Lộ cười ra nước mắt, “Không cần a, con vẫn còn rất nhỏ, có thể dùng lực nhiều hơn một chút.”
Kiều An rất tin tưởng lời của mẹ, ngón tay ấn mạnh vào nút nào đó trên radio
Thình lình, âm thanh phát ra, âm lượng rất lớn, đã thành công dọa cho cậu nhóc khiếp sợ
Kiều An trực tiếp trốn vào trong lòng ngực Kiều Lộ
“Oa, mẹ ơi!”
Cậu nhóc chui rúc vào ngực Kiều Lộ, mông nhỏ dẩu lên, thân thể run kịch liệt, trông rất ngộ nghĩnh
“Ha ha ha ~” Lý Hồng Quân thập phần không khách khí mà cười ra tiếng, hai vợ chồng Kiều Lộ cũng buồn cười
“Đừng sợ, radio là do con mở mà.” Kiều Lộ vỗ vỗ bả vai Kiều An, ý bảo cậu ngẩng lên
Kiều An nâng đầu lên, lúc này mọi người mới phát hiện, mắt cậu nhóc hồng hồng, mặt cũng đỏ rực, miệng chu lên tràn đầy ủy khuất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kiều An cũng ý thức được mình bị dọa, cậu nhóc tràn đầy xấu hổ
Phụt ~ Sao lại đáng yêu như vậy chứ
Đùa nghịch ra radio trong chốc lát, Kiều Lộ đứng dậy chuẩn bị đi chợ với Ngô Quế Phương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước khi đi, cô còn cố ý dặn Lý Hồng Quân ở lại ăn bữa trưa
Mà Lý Hồng Quân cũng không cự tuyệt, còn nói là chờ bữa tiệc lớn
Khi Kiều Lộ đi mua đồ ăn trở về, trong nội viện cực kỳ náo nhiệt
Trần gia, Hồ gia, Điền gia,..
Mấy đứa trẻ ở các nhà trong nội viện đều tụ tập dưới gốc cây sơn trà
Mà đứng chính giữa bọn nhóc là con trai bảo bối nhà mình
Kiều An đang ngồi trên ghế nhỏ, trong ngực ôm chiếc radio mới tinh, mà tiết mục phát trên radio là những tiết mục dành cho thiếu nhi
“Tháp tích tháp, tháp tích tháp, tháp tích tháp ~ Nào bạn nhỏ, bắt đầu vỗ tay nhỏ theo nhịp!”
Mấy đứa nhỏ làm theo, bầu không khí rất vui vẻ
Thỉnh thoáng có gió gió đông lạnh thổi qua nhưng bọn nhỏ vẫn háo hức như cũ
Kiều Lộ định kêu bọn nhỏ vào nhà nghe, nhưng thấy bộ dạng mê mẩn như vậy… Tính, cô quyết định không quấy rầy
Ở đại tạp viện, phần lớn tập trung những hộ gia đình trung lưu trở xuống ở Lê An
Trong nội viện, trước mắt chưa có nhà nào sắm radio, nhưng các vận dụng như xe đạp, máy may thì cũng có mấy hộ đã sắm
Ở ngoại viện cũng có một bạn nhỏ 13 tuổi tên Châu Dương, nhà cô bé không những có radio mà còn có tv
Mỗi buổi chiều, mọi người đều chen chúc ở Châu gia
Mọi người ở đây đều rất hâm mộ nhà cô bé
Nghe đâu ba của cô bé bốn năm trước theo bạn đi Hồng Kông làm ăn, sau này mỗi tháng đều gửi về nhà rất nhiều tiền, dừng mãi không hết làm cho mọi người đều ghen tị
Làm xong cơm trưa, Kiều Lộ ra trước nhà gọi người
Bọn trẻ đang chìm đắm trong âm thanh lúc này mới bừng tỉnh
“An An
Ăn cơm!”
Cậu nhóc Kiều An bừng tỉnh như người vừa mới thức dậy
Cậu nhóc lấy lại tinh thần, ôm radio, thỏa mãn vỗ vỗ
Kiều An dùng sức ấn nút tắt, bầu không khí liền lặng ngắt như tờ
“Được rồi, em phải về rồi, hẹn gặp lại mọi người.” Lộc cộc, cậu nhóc Kiều An vui vẻ chạy chậm về nhà
Các bạn nhỏ đều lưu luyến nhìn theo hướng Kiều An rời đi
Từ Hải Châu đứng chờ con trai ở cửa, một tay nhận lấy cái radio, một tay ôm con trai lên, hôn lên khuôn mặt lạnh lẽo của Kiều An, “Thế nào, tiết mục nghe có hay không?”
“ Ân
Quá là hay luôn
Ba bam con còn học được một bài hát thiếu nhi!” Bọn trẻ ở giai đoạn này đều đang ở tuổi bắt chước
Kiều An cũng vậy, khi nói chuyện thỉnh thoảng Kiều An cũng sẽ chêm vào một ít khẩu âm của người phương bắc giống như Từ Hải Châu
Có một câu quả thật rất đúng, tiếng bắc là tiếng dễ bắt chước nhất
Lý Hồng Quân ở bên gặm táo, cười hỏi Kiều An, “Tiểu bảo bối, cháu học được bài nào, tới đây hát cho chú nghe thử một chút nào.”
Đại khái là được ba ba ôm trong ngực, Kiều An rất tự tin cất cao giọng hát
Thế mà cậu nhóc có thể hát được hết một bài, không luống cuống quên lời, giọng mềm mềm mại mại
“Lạp lạp lạp, lạp lạp lạp ~ Ta là đứa trẻ chăm chỉ ~”
Hát hết một bài, mọi người đều vỗ tay
Cậu nhóc Kiều An được ba ba khen, còn được chú Lý khen
Cuối cùng, mẹ bưng đồ ăn đi vào cũng khen nhóc
Mãi cho đến khi ăn cơm, Kiều An vẫn còn rất kiêu ngạo mà ưỡn thẳng ngực

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.