[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Editor: Tô Nhi
—----------------
Kiều Lộ đang hăng say thiết kế túi, cửa phòng thình lình mở ra, sau đó truyền đến giọng nói cẩn thận của con trai, “Mẹ ơi mẹ, con đói bụng
Khi nào mẹ có thể nấu cơm nha?”
Kiều An sợ mình sẽ quấy rầy mẹ làm việc, thanh âm nói chuyện cũng rất nhỏ
Kiều Lộ ngẩng đầu lên nhìn con trai, “Mấy giờ rồi?”
Cậu nhóc Kiều An ngẩng đầu nhìn lên tường, rồi trả lời: “Đã một giờ rồi mẹ!”
Kiều Lộ quay đầu nhìn đồng hồ, cười nói: “Lại sai rồi, mười hai giờ năm phút, không phải một giờ nha.”
“ Ân, mẹ, mười hai giờ năm
Bụng con đói!” Dứt lời, cậu nhóc còn lém lỉnh vỗ bụng mình, tự mình làm trò hề
Cô ngoắc tay bảo con trai đi vào, cậu nhóc lộc cộc chạy tới, tùy ý để mẹ bàn tay mềm mại của mẹ sờ sờ lên bụng nhỏ của mình
“Nha, không phải bụng nhỏ còn rất nhiều thịt sao
Đã đói bụng rồi à?”
“Đúng vậy ạ.” Kiều An nghiêm túc gật đầu
Cậu nhóc chăm chú nhìn cô, “Con thật sự đói bụng đấy ạ, mới vừa rồi con còn nghe nó kêu nữa
Nói nói, nó muốn ăn cơm ngon
Nó còn bảo con đi vào kêu mẹ nấu cơm!”
Phụt ~ Sức tưởng tượng kiểu này cũng quá phong phú rồi
“Được, con ra ngoài tìm mấy bạn chơi một lát, mẹ đi nấu cơm liền đây.”
Kiều Lộ đem bản thảo đã vẽ đặt xuống, cô đứng lên đi vào phòng bếp, chuẩn bị nấu ăn
Khi xào đồ ăn được một nửa thì Kiều Lộ mới nhận ra đã hết nước tương
Cô vội vàng tắt lửa, cầm chai nước tương chuẩn bị ra cửa hàng mua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đột nhiên nhớ tới cái gì, Kiều Lộ hô lớn ra ngoài sân, “An An
Mau vào đây!”
Kiều An vừa mới chạy tới gốc cây sơn trà, chuẩn bị cùng với mấy bạn chơi nhảy ô
Nghe thấy tiếng mẹ gọi, cậu nhóc lập tức quăng mấy bạn sang một bên, “Dạ mẹ, con về liền!”
Lúc trước Kiều Lộ muốn tập cho con trai tính tự lập, nhưng vẫn chưa có cơ hội, vừa hay, hôm nay là cơ hội thích hợp
“An An, con giúp mẹ ra quán của dì Thanh Bình mua chai nước tương được không?” Tống Thanh Bình là con dâu thứ của thím Trần, hiện tại, cô ấy đang làm ở cửa hàng thực phẩm đầu đường
“Con đi được!” Nhóc rất thích được giúp đỡ mẹ nha
Chính là, thời điểm được đưa tiền và chai nước tương, Kiều An có chút ngốc
Tuy rằng, nhóc đã đi mua nước tương chung với mẹ mấy lần, nhưng nhóc chưa lần nào tự đi mua một mình nha
Tự mình đi mua nước tương phải nói chuyện với mấy cô mấy chú, bỗng nhiên Kiều An có chút ngượng ngùng
Nhưng mà, nhóc đã đồng ý với mẹ rồi
Mặc kệ, cho dù nhóc có ngượng đỏ mặt cũng phải hoàn thành nhiệm vụ
Kiều An đeo khăn quàng cổ lên, mang thêm bao tay nhỏ, lại đội mũ gấu trúc
Kiều An giống như một dũng sĩ nhỏ không sợ điều gì liều mình xông lên phía trước
Biểu cảm thấy chết không sờn này của con trai làm cho Kiều Lộ cười đến đau bụng
Cô lau tay trên tạp dề, rồi cởi nó ra, cô lẳng lặng không một tiếng động đi theo con trai
Trong viện, thím Trần nhà đối diện đang phơi quần áo, thấy Kiều An vội gọi cậu nhóc lại, “Ai ~ Kiều An, cháu cầm cái chai đi đâu vậy!”
Kiều An khá quen với thím Trần và thím Điền, tự nhiên cũng không sợ hãi hai người, mềm mềm mại mại trả lời, “Bà Trần, cháu đi mua giúp mẹ chai nước tương!” Thím Trần kinh ngạc, “Nha
Một mình cháu đi sao
Mẹ không đi với cháu à?”
Cậu nhóc lắc đầu, ngữ khí kiên định, “Cháu muốn tự mình đi, bởi vì cháu là nam tử hán!”
Nam tử hán thì mọi việc đều phải tự làm
Thím Trần nghe vậy thì cười đến không đứng thẳng được, “Nha nha nha~ Cháu nói chuyện thật giống người lớn nha, Cháu đi đi, trên đường nhớ cẩn thận.”
“Uy
Kiều An, em muốn chị dẫn em đi không?” Trần Giai Mỹ tuy rằng có chút chán ghét Kiều Lộ, ai bảo Kiều Lộ đổi tên cô ấy
Bất quá, đối với con trai của Kiều Lộ, cô ấy thật sự có “vài phần” thích
Không có biện pháp khác, ai bảo thằng bé lớn lên đáng yêu, nói chuyện thì thì ngọt ngào, ai mà không thích
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kiều An vẫn lắc đầu, bước chân hơi dừng lại, “Cảm ơn chị, em không cần chị dẫn đâu, em có thể tự đi được.”
Dứt lời, Kiều An mím môi, bước chân kiên định ra tới ngoại viện, cẳng chân nhỏ thỉnh thoảng nhảy chân sáo, bóng hình có chút giống “chiến sĩ nhỏ”
Hàng xóm xung quanh ai cũng chạy ra nhìn Kiều An đi mua nước tương, thích thú nhìn theo bóng cậu nhóc rời đi khỏi đại tạp viện
Mọi người đều cười không ngừng, ai cũng khen Kiều Lộ đẻ được một cậu con trai đáng yêu, không phải nhà nào cũng có được bảo bối giống vậy
Kiều Lộ đi theo con trai, cô luôn giữ khoảng cách không gần không xa
Lúc này mọi người mới phát hiện ra, thì ra cô vẫn luôn đi theo
Thím Trần gọi cô lại, “Kiều Lộ, thím mới thấy Kiều An cầm chai đi mua nước tương, thật hay giả vậy?”
Bà còn đang định qua nhà Từ Hải Châu tìm Kiều Lộ, Kiều An còn nhỏ lại sợ người lạ, Kiều Lộ làm mẹ còn không lo lắng, bà là hàng xóm thấy mà lo giùm
Kiều Lộ cũng không dừng chân, “Dạ đúng, cháu muốn rèn tính can đảm cho thằng bé, cháu lén đi theo sau.”
Thím Trần cười ha hả, “Biện pháp này thật tốt, cháu mau đi đi!”
Từ trong viện đuổi theo đến đầu ngõ, cả một đường thập phần thuận lợi
Trên đường còn gặp không ít hàng xóm trong đại viện, mọi người đều tò mò chào hỏi cậu nhóc, Kiều An cũng rất lễ phép chào lại, không ngừng nói cảm ơn dì, cảm ơn cô, cảm ơn chú, cảm ơn anh chị