Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 157: May Túi




Editor: Tô Nhi
—---------------
Từ sau khi gặp được vợ con của Từ Hải Châu, nữ sinh tên Thẩm Tố Cầm không còn ghé lại sạp của anh thêm lần nào nữa, cũng không có giúp anh tuyên truyền
Đối với việc này, Từ Hải Châu tỏ vẻ không để ý, dù sao, theo anh thì chất lượng và kiểu dáng mới mẻ chính là vũ khí quảng cáo tốt nhất
Bên này, sau một ngày dùng để thiết kế mẫu và may, cuối cùng, mẫu túi mới do Kiều Lộ thiết kế cũng đã được ra lò
Hôm sau, cô qua mời Ngô Quế Phương đến nhà mình
Kiều Lộ hỏi chị ấy có muốn giúp đỡ mình may túi hay không
Cô cũng sẽ đưa nguyên vật liệu, nhưng túi này khó hơn nên một túi được 5 hào
Ngô Quế Phương vừa nghe, vội vàng cầm hết ba mẫu túi xách lên, “Là ba mẫu này sao
Đưa cho chị hết đi, chị có thể, đảm bảo chất lượng tốt luôn!”
5 hào a, còn là 5 hào hẳn hỏi
Đừng nhìn thấy 5 hào là không nhiều, dựa theo tốc độ của chị ấy, một ngày làm ba bốn túi hẳn không có vấn đề gì đi
Hai đồng liền nằm trong tay a, một tháng là 60 đồng, so với lão Hồ chồng chị còn kiếm được nhiều hơn
“Được a, buổi chiều chị giao túi cho em, mỗi loại làm một cái đi
Em xem thử mẫu nào bán được thì đẩy mạnh mẫu đó.” Bên này cô còn định thiết kế thêm hai mẫu túi nữa, cho nên cô không có chỗ để lưu hàng mẫu
“Được được được, buổi chiều chị giao cho em
Vậy không ở lại tâm sự với em nữa, chị đi về làm cho kịp!” Nhắc tới kiếm tiền, cả người Ngô Quế Phương đều tràn đầy khí lực, chị ấy hận không thể ăn, nằm, ngủ, nghỉ với cái máy may
Tốc độ của Ngô Quế Phương so với dự tính của Kiều Lộ còn muốn nhanh hơn, chất lượng tốt mà tiến độ cũng rất mau
Kiều Lộ nhận ba cái túi trong tay xem qua chi tiết, đường may cẩn thận, kích cỡ phù hợp
Cơ hồ so với túi mẫu mà cô làm ra còn muốn tinh xảo hơn một chút
“Được a, tay nghề của chị Ngô thật tốt a
Cái này cũng phải là có tám hay mười năm kinh nghiệm rồi đi
Chị đúng là nhân tài a.”
Nhận được lời khen, Ngô Quế Phương có chút ngượng ngùng, chị cười một chút, “Không nói gạt em, hồi nhỏ điều kiện của nhả chị khá tốt, khi chị sáu tuổi trong nhà đã có máy may
Khi đó còn đi học nên chưa đụng vào, nhưng bắt đầu từ sơ trung chị đã tự may quần áo cho mình.”
Kiều Lộ yên lặng thầm tính thời gian may của Ngô Quế Phương, có lẽ thời gian dùng máy của chị ấy với cô không khác biệt lắm
Khó trách, chị ấy lại quen tay hay việc, chất lượng đồ cũng rất tốt
=====================
Sáu cái túi được Từ Hải Châu bày bán, giữa trưa, lúc về nhà ăn cơm, anh thuận tiện kể cho cô nghe về thành tích
“Túi nhỏ, túi cỡ vừa đều được bán hết
Còn túi lớn người ta ngại đắt nên không muốn mua.”
“Nha, như vậy cũng không tồi a
Anh tính giá cả như thế nào?”
Từ Hải Châu: “ Túi nhỏ anh lấy 6 đồng, túi trung anh lấy 8 đồng, còn túi lớn thì 10 đồng.”
Kiều Lộ, “ Kia, khó trách không chạy
Giá này cũng không phải là con số nhỏ chút nào đâu.”
Túi lớn quả thật không đáng yêu, xinh đẹp như túi nhỏ
Người mua túi lớn chủ yếu là vì như cầu chính đáng, có thể đựng được nhiều đồ, cho nên so với tình mỹ quan thì tính ứng dụng quan trọng hơn nhiều
Một túi lớn mười đồng thì có thể bỏ tiền ít hơn mua mấy bao tải rắn chắc khác
Kiều Lộ nghĩ nghĩ gì đó, “Được, em biết rồi!”
Vì thế Kiều Lộ đẩy nhanh tốc độ sản xuất túi trung
Túi trung cần mười cuộn chỉ, túi lớn cần mười hai cuộn chỉ
Nếu tập trung vào túi trung thì không những lời hơn mà còn bán chạy hơn
Làm túi so với làm bao tay thì phức tạp hơn, chỉ một mình Ngô Quế Phương thì không kịp tốc độ, vì vậy, Kiều Lộ liền qua tìm thím Trần ở cách vách
May thủ công không tiện, một vài chỗ may chi tiết thì dùng máy may mới tốt, cho nên Kiều Lộ không đi tìm thím Điền
Đương nhiên, không tìm thím Điền vì không có máy may thì cô cũng không tìm hai con dâu Trần Gia
Kiều Lộ đối với mọi người đều rất công bằng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên này, Kiều Lộ vội đến mức chân không chạm đất
Ở đối diện, thím Điền không được nhờ thì không vui
Giờ ăn cơm chiều, thím ấy cầm một chén cơm ung dung đến nhà Từ Hải Châu
Lúc tới nói, một nhà ba người Từ gia cũng đang ăn cơm
“Nha, đang ăn cơm sao!”
Kiều Lộ hút hết sợi mì bỏ vào miệng, ngẩng đầu lên, cười cười với thím Điền, “Thím ăn chưa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thím vào nhà ngồi, bên ngoài lạnh lắm.”
Chỉ là một câu khách khí, không nghĩ người thật sự đi vào ngồi
Thím Điền lắc mông nghiêng người đi qua cửa, trên tay còn cầm một chén cơm lớn
Bên trong có cháo trắng, bên trên còn có dưa muối ngâm, khoai tây sợi, lại thêm hai miếng bánh dưa chuột, không có món thịt nào trong chén
Thời điểm đến bên bàn ăn, thím Điền nhìn vào bàn cơm nhà Kiều Lộ, líu lưỡi nói: “Ăn ngon như vậy.”
Khóe miệng Kiều Lộ giật giật, “Chỉ là mì sợi, không phải đồ ngon gì.”
Giữa trưa cô hầm nửa con vịt, buổi tối liền ăn thanh đạm một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bất quá, tô của mỗi người đều có thêm một trái trứng ốp la và ít thịt vịt vụn, chan thêm nước vịt hầm hồi trưa, thơm nhưng không ngán
“Khá tốt, này không phải còn có trứng sao!” Nghe ngữ khí của thím Điền, Kiều Lộ liền biết thím ấy qua đây vì có chuyện
Quả nhiên ~
“Ta nghe Hồng Yên nói gần đây cháu có làm một sản phẩm mới
Là gì vậy
Túi sao?”
Bỏ chén cháo xuống, thím Điền hỏi tiếp, “Kiếm được không ít đi?”
Kiều Lộ cắn một ít trứng gà, nuốt nuốt hết đồ ăn trong miệng, “Vừa đủ tiền nguyên liệu mà thôi.”
Thím Điền bĩu môi, tiền nguyên liệu
Ai mà tin
“Ha hả, có phải kiếm được không ít không?” Thím Điền ngoài cười nhưng trong không cười
Câu nói này đã thành công làm cho Từ Hải Châu liếc mắt nhìn thím ấy thêm một cái
Người này, nói chuyện âm dương quái khí, bình thường cũng không thấy thích người nhà anh gì cho cam, hôm nay, qua đây làm gì không biết

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.