Editor: Tô Nhi
—---------------
“Túi này thật là lạ.” Hai nữ đồng chí khoác tay nhau đến đây, nhìn bộ dạng không phải là học sinh
Cả hai chỉ mới ngoài hai mươi, đều trang điểm cẩn thận, còn mang đôi giày da, hẳn là điều kiện trong nhà rất tốt
Bọn họ đi qua cầm túi lên đánh giá, trong mắt hiện lên một tia hứng thú
“Cái này bán tế nào?” Nữ đồng chí bện tóc quai chèo hỏi
Từ Hải Châu cong môi cười, “Cài này là túi cỡ trung, tám đồng.”
Nữ đồng chí đó nghe thấy vậy liền nhường mày, liếc nhìn cô bạn mình, “Hạ bớt đi, cái này không đắt đến thế đâu.”
“Hàng thủ công, phí tổn cao.” Từ Hải Châu nở nụ cười như tắm mình trong gió xuân
Bán giá này là đã đi dạo một vòng thị trường, đây nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được
So với những túi khác thì hơi cao, nhưng đây là túi do vợ anh thiết kế, có thể giống với mấy túi bình thường sao
Chỉ nhìn kiểu dáng thôi, toàn bộ Lê An này, có cái nào giống vậy
“Túi nhỏ là sáu đồng, túi trung là tám đồng, túi lớn là mười một đồng
Nếu hai người thấy thích thì có thể mua, bán giá này tôi cũng không lời được bao nhiêu.”
Vì để quảng cáo cho túi của vợ mình, Từ Hải Châu còn cố ý đến chỗ xưởng mới lập lấy ra mua ba cái túi dệt màu xanh ở đó, mấy cái túi này đều rất thô mà còn quê mùa
Tục ngữ nói không sai, không so sánh không tổn thương, đã ăn đồ sơn hào hải vị sao có thể nuốt trôi nước xuông
Hai nữ đồng chí liền ghét bỏ ra mặt, “Cái này thật khó coi?”
Từ Hải Châu cười hiển nhiên, đem túi của bên xưởng kia bỏ xuống
Anh thật cẩn thận nói lại cho khách nghe những chi tiết liên quan đến cái túi mà Kiều Lộ đã nói cho anh
Từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, tất cả đều được nói rất tỉ mỉ
Giọng Từ Hải Châu ôn ôn nhu nhu, rất dễ có cảm tình, không mất quá nhiều thời gian, hai nữ đồng chí liền không chống đỡ được, tâm tư dao động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Túi này mắc thì có mắc, nhưng thật sự rất đẹp a, cầm trên tay có cảm giác rất cao cấp, hơn nữa kiểu dáng này cũng chưa từng thấy qua
Mấy cái túi xách thì mua làm gì
Đó là trước đây điều kiện gia đình không tốt, chỉ đáp ứng được những nhu cầu cần thiết, có sử dụng là được
Nhưng mà hiện tại, chính sách cũng thoáng hơn, điều kiện cũng đã tốt hơn trước đây rất nhiều, chính vì vậy mà đời sống tinh thần cũng phải cần được nâng cấp
Hiện tại a, đây là một món đồ rất phù hợp
Hai nữ đồng chí vẫn chưa từ bỏ ý định, cầm cái túi lên xem lại lần nữa
Túi trung với túi nhỏ chỉ khác nhau về kích thước
Túi nhỏ cỡ hai gang tay, túi lớn cỡ bốn gang tay
Cả hai đều có bốn dây đeo được phối màu một cách cẩn thận
Bốn màu của dây đeo tạo cảm giác đối lập, đi trong đám người nhất định sẽ gây chú ý, thu hút ánh nhìn của người khác
Càng nhìn càng thích, sao lại có cái túi đáng yêu như vậy được chứ
“Nha, nữ đồng chí này, cô xem, màu đỏ này cầm trên tay làm bậc hẳn tông da của cô
Tôi con tưởng là vẽ đó, thật là đẹp.”
“Đúng thật là như vậy…”
Từ Hải Châu tuy rằng không nhiệt tình như lửa giông Lý Hồng Quân, nhưng tài ăn nói của anh vẫn rất tốt, tạo cho người đối diện cảm giác rất đáng tin cậy, cùng tín nhiệm
Người khác nghe thấy sẽ không nghĩ anh là mấy ông chủ nhỏ hay đi lừa người
Sự thật chứng minh, người tiêu thụ cũng rất thích cách nói này của anh
Vô luận làm cái gì, chỉ cần có được sự tin tưởng, xác suất thành công sẽ tăng lên rất nhiều
Hai nữ đồng chí đã bắt đầu lung lay ý chí, “Có thể giảm bớt một chút không
Chúng tôi mua hai cái túi nhỏ, một đồng được không?”
Từ Hải Châu cười lắc đầu, “Tôi chỉ bán nhỏ không có nói thách hai người
Túi này là vợ tôi may từng đường kim mũi chỉ, tôi không nỡ bán rẻ.”
Hai nữ đồng chí tỏ vẻ rất ngạc nhiên, “Đây là của vợ anh làm
Tự làm thủ công hết luôn sao?”
Từ Hải Châu: “Đúng vậy.”
Dứt lời, anh quay sang cầm hai cái kẹp pha lên lên, “Nếu không như vậy đi, nếu hai người thích, tôi vẫn bán giá đó nhưng tặng thêm một cái kẹp, coi như là quà cho mọi người, lần sau muốn mua gì thì hai người lại đến sạp của tôi.”
Tới hay không là chuyện khác, quan trọng là tạo cho người ta cảm giác mình chiếm được tiện nghi
Đây là kỹ xảo mà Từ Hải Châu am hiểu nhất
“Được a, ông chủ thật là hào phóng.” Kẹp pha lê này gần đây khá thịnh hành, nhớ đến cháu gái trong nhà, không cần nghĩ cũng biết, nhất định sẽ rất thích
“Được, sáu đồng thì sáu đồng.” Hời thế này không mua thì phí
Một chút cũng không hề do dự, hai nữ đồng chí dứt khoát trả tiền
Hai người chờ bỏ túi vào bọc, cầm kẹp pha lê vui vẻ rời đi
Chỉ ngắn ngủi một buổi sáng, đã bán được bốn cái, hai túi lớn, hai túi trung, tổng cộng hai mươi tám đồng… Bỏ đi tiền vốn, còn lại lời được hai mươi đồng
Từ Hải Châu đem tiền bỏ vào túi, khi qua đầu lại thì thấy ánh mắt chua lòm của Lý Hồng Quân
“Tôi bán vớ sáng giờ còn chưa được đôi nào.” Thấy Từ Hải Châu thu tiền mỏi tay, Lý Hồng Quân kêu trời kêu đất a
Rốt cuộc, vớ cũng không dễ bán lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời buổi này, một đôi vớ cũng mang ba bốn năm, cho dù thủng đầu thì sao, mang giày vào ai mà thấy
Túi xách thì không giống vậy, cái này là vật bên ngoài, mấy nữ đồng chí nhất định sẽ không nhịn được mà mua
Dù gì thì yêu cái đẹp của phụ nữ cũng rất mạnh
“Hời, tôi nói này, em dâu thật sự rất có đầu óc kinh doanh
Lần trước là bao tay nắp gập, lần này là túi, cái nào cũng bán chạy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói cho tôi biết đi, vợ cậu tiếp theo định bán cái gì, để tôi giành bán trước!”
Từ Hải Châu buồn cười, anh rất chi là đắc ý, “Nói cho anh biết cũng vô dụng thôi, mấy cái này đều là do vợ tôi thiết kế.”
Lý Hồng Quân: “...........”
Đến a, lại bắt đầu ân ái
Nhưng mà, khi anh ta nhìn Từ Hải Châu, trong lòng bắt đầu có chút dao động