Editor: Tô Nhi
—---------------
Kiều Lộ đem mấy mẫu túi đưa cho anh, bởi vì phí tổn có chút cao, nên cô không làm nhiều lắm
“Mấy cái này là vải vụn này, mấy túi này toàn dùng nguyên liệu mới cắt ra, quá lãng phí.” Bọn họ buôn bán nhỏ, đương nhiên phải tính toán kỹ càng
“Đúng rồi, còn có cúc áo nữa, em cần đủ loại cúc áo đẹp, càng nhiều càng tốt.”
Cúc áo không chỉ có thể thay thế khóa kéo mà còn có thể làm đồ trang trí
Đồ thủ công trên thị trường hiện tại chủ yếu là vải dệt, vải bố, màu sắc hoa văn đều giống nhau đều nhuộm màu xanh, tổng thể nhìn rất nặng nề
Mấy cô gái trẻ tuổi đều không thích màu này, tình nguyện đan tui len mà mình thích
Vì để chúc mừng bán chạy túi mới, bữa tối làm phong phú hơn bình thường
Thịt xào ớt xanh, canh trứng, lại hấp thêm bốn con tôm, có thể nói là phong phú…
Thời điểm xào thịt, hàng xóm chạy lên xem
Muốn nói ở đại tạp viện không tốt chỗ nào thì chính là không có sự riêng tư
Ai muốn xem thì có thể qua xem, còn không quên để lại một hai câu bình luận, nhà mấy người thật có tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tùy rằng lời này cũng có hơi đúng đi
Kiều Lộ quyết định, sau này mua thịt cô chỉ nấu canh thôi, ít xào lại, vì như vậy mùi hương sẽ thu hút người khác
Làm cơm xong, Từ Hải Châu dẫn theo con trai đi ra quầy thực phẩm mua một bình nước trái cây đóng hộp
Ngày thường, Kiều Lộ sẽ không cho con trai uống mấy loại nước đường thế này, khó có ngày vui như hôm nay, cho nên có thể để cho Kiều An thoải mái tận hưởng một chút
Nhưng mà nửa đêm, liền có chuyện a
Hôm sau tỉnh lại, Kiều Lộ cảm thấy sau lưng ướt ướt, duỗi tay sờ, không đúng a, cô không ra mồ hôi, sao lại ướt nhẹp thế này
Ướt
Lộc cộc ~
Nghĩ đến cái gì, đầu cô thiếu chút nữa nổ tung
Xốc chăn lên, Kiều Lộ trợn tròn mắt
“Nha, này…:
Cảm nhận được gió lạnh, Kiều An hậu tri hậu giác tỉnh lại
Nhưng còn chưa tỉnh táo hẳn, nhóc lại phát hiện dưới mông mình ẩm ướt, lại còn nóng
Ý thức được cái gì, cậu nhóc nhanh chóng đứng dậy chạy khỏi giường
Trên giường ướt một mảng lớn
Khuôn mặt nhỏ trắng bệch, môi run run
“Con, con,...Không phải con cố ý…”
Sau sự kiện đái dầm, Kiều An áy náy đến nổi cơm cũng không ăn, chỉ ngồi thần người như thế
Vừa thấy Kiều Lộ, cậu nhóc liền khóc, khóc một hồi lại khóc tiếp
Đôi mắt từ khi rời giường đến giờ vẫn chưa khô, đẫm nước mắt
Kiều Lộ thật sự sợ con trai khóc đến bệnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô vất vả xuống bếp làm bánh bao cuộn đường đỏ cho Kiều An
Rốt cuộc, Kiều An không nhịn được mà cầm một miếng bỏ vào miệng, vừa ăn vừa khóc, khuôn mặt nhỏ nghẹn đến đỏ ửng
“Mẹ ơi, không phải con cố ý đâu…
Con nhớ rõ, con nhớ là con tìm được nhà vệ sinh rồi, bên trong còn có hố nhỏ
Sau đó con đi vào, ba ba cởi quần cho con, sau đó con liền tiểu… Con rõ ràng là tìm được nhà vệ sinh rồi, con không có đi vệ sinh loạn.” Ai mà biết đó là nhà vệ sinh trong mơ, cái hầm kia không phải là hố mà là giường
Đã rất lâu rồi chưa thấy trạng thái chán nản của con trai, người làm mẹ, đương nhiên Kiều Lộ đau lòng muốn chết
Bất đắc dĩ ôm con trai vào trong ngực an ủi, “Không có việc gì, không có việc gì
Cái này không phải chuyện ghê gớm
Mẹ khi con nhỏ cũng từng đái dầm, ba ba cũng vậy, không tin con hỏi ba ba đi.”
Từ Hải Châu cũng sốt ruột vì con trai, mắt thấy không còn sớm, không còn cách nào khác, anh phải đo bày quán
“Đúng vậy, ba ba cũng từng như thế
Ba tuổi, bốn tuổi, đến năm tuổi vẫn còn như vậy
Đây cũng là bạn thường, bạn nhỏ nào cũng đều đái dầm
Nhưng ba ba tin là, An An nhà chúng ta không phải cố ý
Chỉ cần lần sau con không như thế nữa là được, có đúng không nào?”
Cậu nhóc Kiều An thút tha thút thít nức nở, khịt khịt cái mũi, giọng nói vẫn khàn khàn, “Kia, ba ba với mẹ sẽ cười con sao?”
Từ Hải Châu xoa đầu con trai, “Không có đâu nha.”
Kiều Lộ xoa xoa tay con trai, “Sẽ không a, ông bà đều không cười ba mẹ, ba mẹ cũng sẽ không cười An An nha.”
Kiều An vẫn gục đầu xuống, “Hai người, hai người cũng không được cười trong lòng…”
Phụt ~ Lại còn có thuật đọc tâm, ba mẹ có cười trong bụng thì làm sao con biết được
Nhưng mà đương nhiên, vẫn phải an ủi con trai, “Không che cười con, đái dầm là chuyện bình thường
Lần sau chúng ta chú ý là được, không có việc gì a.”
Kiều An ở trong lòng mẹ rầm rầm rì rì, rất chi là ủy khuất, “ Ân… Không cần cười con….Không được ghét bỏ con….An An không phải cố ý.”