Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 167: Tuần Tra




Editor: Tô Nhi
—--------------
“Kia, hiện tại anh có thời gian không, có thể dẫn em với An An đi qua đó không
Hiện tại, chúng ta không thể mua, nhưng em có thể xem cho đỡ ghiền nha.”
Lời này, nghe như thế nào cũng thấy hơi hèn hèn
Nhưng mà ai cấm, mua không được thì cô đi coi
Ai dám khinh thường cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy rằng còn phải tiết kiệm một khoản lớn nữa mới có thể mua nhà
Nhưng nếu khu nhà đó có điều kiện sống tốt, không phải càng hấp dẫn hơn sao
Như vậy càng có động lực kiếm tiền hơn sao
Tóm lại, cô rất mong chờ chuyện này a
“Được” Từ Hải Châu ôn nhu đồng ý, anh nhéo nhéo cánh tay cô, ánh mắt lưu luyến
Kiều Lộ tin tưởng, nếu không phải do ở đây có nhiều người, nam nhân này nhất định sẽ ôm cô vào ngực hôn cho đủ
Khụ khụ ~
Trở về chuyện chính
“Hai ngày trước em có nói với anh chuyện khăn lụa, có tin gì không, anh Hầu nói như thế nào vậy anh?”
Từ Hải Châu điều chỉnh thần sắc của mình, “Tài Quân nói, khăn lụa có thể tìm được, nhưng mà phải chờ mấy ngày.”
“Được nha, em không vội.” Doanh số bán túi mẫu cũ vẫn còn tốt, một ngày có thể bán được hai mươi ba mươi đồng, nhiều ngày con lên đến năm mươi sáu mươi đồng, đó là chưa nói đến, ngày thứ bảy chủ nhật
Bỗng nhiên, Từ Hải Châu kề sát vào lỗ tai Kiều Lộ, hạ giọng, “Gần đây anh tích cóp được chút tiền, buổi tối về cho em đếm.”
Kiều Lộ giương mắt lên, đối diện với ánh mắt đầy ý cười của anh, trái tim đập thình thịch thình thịch
Cô cười liếc anh, “Ngữ khí này của anh thật giống như đang dỗ con nít
Anh cho rằng em là tiểu tham tiền a!”
Từ lần trước, cùng Kiều An nói cô tham tiền, nam nhân này liền nhận định cô là người thích tiền
Kiều Lộ thề, cô không hề ham tiền
Chính là….Cô chỉ là hơi thích tiền thôi
Từ Hải Châu thấp giọng cười ra tiếng, nhẹ nhàng vuốt vuốt cổ cô, tựa như đang vuốt ve một con mèo
Bất kỳ cẩu độc thân nào thấy được cảnh này cũng phải che mắt, quay đầu rời đi
Tại sao lại cứ rải cơm chó vậy a, thế giới này thật đáng ghét
Kiều Lộ mang theo con trai đến sạp của Từ Hải Châu ngồi một lát, không quá mười phút đã bán được một cái túi treo khăn lụa
Tốc độ này làm cho nhà thiết kế Kiều Lộ không thể nghĩ tới, nếu tìm được nguồn nhập khăn lụa, lại may thêm nhiều túi có màu sắc tươi sáng hơn một chút, nhất định sẽ bán chạy
Một túi bán mười lăm đồng, trừ đi tiền phí tổn ban đầu là tám đồng, nếu tiền khăn lụa giảm xuống nữa, chẳng phải rất nhanh sẽ mua được căn nhà trong mơ a
Trong đầu Kiều Lộ bây giờ có rất nhiều biện pháp “thắt chặt chi tiêu”
Cô gấp không chờ nổi, muốn về nhà để ghi chúng nó vào giấy để khỏi quên
Bế Kiều An lên, hai mẹ con chuẩn bị đi về
Từ Hải Châu lưu luyến đem người giữ lại không cho đi, Kiều Lộ chê cười anh, “Được rồi mà, lớn to tướng mà chả khác nào con nít cả.”
“Một lát nữa rồi đi.” Đã kết hôn hơn nửa năm, ở trước mặt cô vợ nhỏ, Từ Hải Châu đã sớm luyện được trạng thái không đỏ mặt
“Em còn phải về nấu cơm” Kiều Lộ cười nói
Anh chỉ chỉ ra ngoài đầu hẻm rồi nói: “Nếu không đừng nấu, như vậy rất mệt
Hôm nay nghỉ ngơi một bữa, giữa trưa chúng ta đi ăn cơm tiệm
Kiều Lộ sáng mắt lên, nghĩ nghĩ, muốn nói gì đó, thì đầu hẻm có tiếng hét truyền tới, “Tuần tra tới
Tuần tra
Có người đi tuần tra!”
“Cái gì?” Kiều Lộ cho rằng mình nghe lầm
Cái gì tuần tra, tuần tra gì vậy
Đầu óc lầm vào trạng thái mê mang, tạm thời cô không phải ứng được
Chỉ đừng ở đó, trơ mắt nhìn sạp lớn sạp nhỏ loạn cào cào, mấy chủ sạp đều hốt hoảng chạy đi
Chờ đến khi Kiều Lộ phản ứng lại, thì Từ Hải Châu đã kêu cô, “Chạy mau!”
Tháng tư thời tiết đã ấm dần, Kiều Lộ chỉ bận một cái áo khoác mỏng, bây giờ thì có chút lạnh
Cô vô cùng lo lắng ôm con trai đặt lên yên sau xe đạp, chân phải dùng sức, đạp xe về phía trước
Chạy nhanh ra đầu hẻm rồi rồi cua vào con đường khác
“An An, ôm mẹ chặt lại
Con nhớ ôm chặt!”
“A~ Mẹ, chạy nhanh lên mẹ ơi
Mấy người đó đuổi sắp tới rồi
Mẹ ơi nhanh lên!”
Tiếng gió trộn lẫn với tiếng gào thét của Kiều An, còn có tiếng xe đạp, tạo thành những âm thanh hỗn độn
Đặt mình trong hoàn cảnh này, trái tim cũng đập nhanh dần, cả người cũng khẩn trương lên
Phía sau có tiếng thét, cũng không biết đạp bao lâu, lâu đến nỗi Kiều Lộ cảm thấy hai chân mình mất cảm giác, thì Từ Hải Châu ở phía sau đuổi theo, hét lớn một tiếng, “Đi theo anh!”
Kiều Lộ bất chấp tất cả đạp đuổi theo anh, thanh âm của Kiều An ở phía sau vang lên, “Con thấy ba ba!”
Đạp từ đường lớn cua vào hẻm nhỏ, rồi rẽ qua một con đường khác
Một đoạn rồi một đoạn nữa, hơn mười phút sau, cuối cùng cũng đạp chậm lại một chút
Bởi vì đạp xe quá nhanh, cho nên cả người Kiều An đều dán chặt lên lưng cô, hai tay của cậu nhóc dùng sức ôm chặt lấy bụng cô
Năm phút sau, Từ Hải Châu tìm được chỗ an toàn chậm chậm dừng xe lại
Kiều Lộ cùng dừng theo anh, hai chân chống xuống đất, run run, tay cũng không còn sức để nâng lên
Cô còn chưa kịp lấy lại hơi thở, thì bạn nhỏ Kiều An ở phía sau nói một câu làm cho Kiều Lộ cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười
“Mẹ, chơi thật vui
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con thích chơi trò tuần tra!” Tuần tra ở phía sau đuổi, bọn họ ở phía trước chạy
Thật sự rất kích thích, chơi vui lắm nha
Kích thích đến quên cả sợ hãi
Phốc ~
Con trai a, ba mẹ chạy trốn vất vả như vậy, kết quả con nói chơi thật vui
Chỉ có thể nói, ngây thơ thật là tốt

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.