Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 172: Công Việc Ngồi Văn Phòng




Editor: Tô Nhi
—---------------
Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng vẫn không quên chính sự, “Anh cả của em còn bận việc ở dưới quê, không đi lên đây được
Chị ta chạy nhanh ra ngoài sân, kéo Đại Hùng dưới gốc cây sơn trà lại đây
Cậu ta đang rượt bắt với đám trẻ trong viện hăng say, có mấy đứa trẻ bị cậu ta chọc cho khóc thét
Đang chơi vui vẻ, kết quả lại bị chị cậu ta kéo đi vào nhà
Đại Hùng có chút không kiên nhẫn, chẹp chẹp miệng
Ngưu Xảo Lệ nắm chặt tay lại, dụi một cái vào sau lưng cậu ta, “Thằng ngu
Thành thật một chút, em nhớ phải biểu hiện cho tốt đấy!”
Nói xong, lật mặt còn nhanh hơn lật sách, bày ra khuôn mặt tươi cười
“Đây là em thứ ba trong nhà, tên là Ngưu Đại Hùng.” Đi đến trước mặt Từ Hải Châu, Ngưu Xảo Lệ đầy em trai mình
“Mau kêu anh rể.”
“Anh rể.” Bị đẩy một cái, Ngưu Đại Hùng nào dám lỗ mãng, quy quy củ củ gọi theo chị mình
Lần nữa ngẩng đầu lên, trong lòng lộp bộp kêu
Nha, anh rể này cũng quá cao rồi đi
Câu ta tự hào là cao to nhất thôn, nhưng so với vị anh rể trước mắt này còn thấp hơn nửa cái đầu
Hơn nữa, ngũ quan của người anh rể này rất tinh xảo, mắt to mày rậm, mặc một áo sơ mi trắng đơn giản cùng chiếc quần dài màu xám
Khí chất hệt như thư ký thôn, không, không đúng, phải là giống hệt như cán bộ xã
Là nhân vật cấp cao
Đặc biệt là lúc nhíu mày lại, làm cho người khác cảm thấy không giận mà uy
Bất thình lình, Ngưu Đại Hùng rùng mình
Không chút để ý nào, Từ Hải Châu đi vào nhà rót cho mình ly nước, hỏi: “ n, tìm em có chuyện gì sao?”
Khuôn mặt Ngưu Xảo Lệ càng thêm tươi cười, chị ta am hiểu nhất chính là cố làm ra vẻ
Ai so với chị ta thấp hơn thì chị ta khinh, ai so với chị ta cao hơn thì chị ta sẽ nịnh nọt
“Hải Châu a, lần trước không phải đã nói với em rồi sao, muốn nhờ em giúp em trai chị tìm một công việc trên thành phố, cho dù là quét đường thì cũng được, chỉ cần là có lương nhà nước là được….Không phải lần trước em đã đáp ứng rồi sao, không phải quên đó chứ?”
Uống xong ly nước, con trai đang làm bảo vệ trong phòng ngủ lạch bạch chạy ra, Kiều An vọt vào trong ngực Từ Hải Châu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vẫn là ở cạnh ba ba có cảm giác an toàn, có ba ở đây, ai cũng không dám tiến vào phòng ngủ của bọn họ
“Nga….Thì ra là vì chuyện này a.” Từ Hải Châu hơi hơi cong môi, đem con trai ôm vào trong ngực
“Em đã sớm an bài xong rồi.”
“Nha
Thật sự sao
Ai nha, đúng thật là tốt quá.” Ngưu Xảo Lệ vui mừng không xiết
Chị ta chạy nhanh qua tím lấy Ngưu Đại Hùng lôi đến trước mặt Từ Hải Châu
Còn chưa kịp nói chuyện gì, Ngưu Đại Hùng đã hỏi chị ta một câu đầy ngu ngốc, “Chị, chị túm em làm gì?”
Ngưu Xảo Lệ thật sự muốn bóp chết em trai mình, nuôi cho lớn bằng này mà óc không lớn nổi
Cho dù có đi học thì đầu óc cũng chậm như heo
“Túm em thì sao
Không nghe anh rể nói à, em mau chóng cảm ơn anh rể em đi
Người ta tìm cho em một công việc tốt kìa!”
Ngưu Đại Hùng gãi gãi đầu, nhìn về phía Từ Hải Châu, “Công việc gì?”
Nếu khổ hơn so với việc trồng trọt ở quê, thì cậu ta mới không thèm làm
Tốt nhất là mấy công việc ngồi văn phòng, mỗi ngày không cần làm gì, muốn sai ai thì sai
Kết quả là, Từ Hải Châu nói làm cho bọn họ bị sốc, “Ngồi văn phòng.”
“Gì?” Ngưu Đại Hùng cho là lỗ tai của mình có vấn đề
Khuôn mặt Từ Hải Châu lãnh lãnh đạm đạm nhìn qua cậu ta, há miệng lập lại, “Ngồi văn phòng, công việc nhàn rỗi, tiền lương rất cao.”
“Ai nha!” Ngưu Xảo Lệ hưng phấn vỗ đùi đen đét, túm chặt lấy Ngưu Đại Hùng
“Nhanh lên a, nhanh cảm ơn anh rể đi
Em còn đứng ngây đó làm gì
Này cũng quá….Ai nha nha, chị cũng không biết phải nói gì
Mau, mau cảm ơn anh rể đi!”
“Cảm, cảm ơn anh rể…” Ngưu Đại Hùng chậm chạp phản ứng lại, lúc này cậu ta vẫn chưa hết trợn tròn mắt
Vị anh rể này có địa vị như thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cư nhiên còn tìm được cho cậu ta một công việc ngồi văn phòng
Cậu ta còn cho rằng sẽ nhận được công việc quét đường gì đó
Dù gì thì cậu ta là dân quê, chỉ mới tốt nghiệp tiểu học…Kỳ thật nói tốt nghiệp tiểu học là dát vàng lên mặt, cậu ta còn chưa học xong lớp 4 đã nghỉ học
Thành tích không tốt đi học làm chi cho tốn kém
Từ Hải Châu nựng nựng con trai, lại hôn lên má Kiều An vài ngụm, đựng dậy nói: “Vừa lúc bọn họ đang ở nhà, hiện tại, cùng em đi qua đó.”
Cậu nhóc Kiều An theo bản năng chạy theo ba ba ra ngoài, Từ Hải Châu buồn cười đem con trai chặn lại, “Con ở nhà ăn cơm trước với mẹ, một chút ba ba về, không cần chờ cơm ba ba.”
“Ba ba không ăn cơm sao
Bụng sẽ đói.” Kiều An tưởng ba ba về ăn cơm rồi đi làm như mọi khi
Từ Hải Châu lắc đầu, anh không đem tiễn hai chị em Ngưu Xảo Lệ đi, này cũng đừng mong được vào nhà chứ nói gì ăn cơm
Xoa đầu con trai, mềm mại nói: “Con về ăn cơm với mẹ, con nói với mẹ là ba đi trước.”
Kiều Lộ mới lúc nãy đã đi nhà vệ sinh công cộng, còn chưa trở về
“Vậy được rồi, ba ba mau về nhà, con với mẹ sẽ ăn chậm một chút để chờ ba.”
“Được.”

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.