Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 189: Mượn Váy




Editor: Tô Nhi
—---------------
Mấy người phụ nữ đưa mắt ra hiệu cho nhau, người này nháy mắt người kia, vẻ mặt do do dự dự, muốn nói cái gì đó, nhưng không một ai mở miệng
“Mẹ, chị dâu
Con nói với hai người chuyện này nè
Thú vị lắm!” Trần Giai Mỹ mới tan học về nhà, cô ấy xoa xoa cái bụng, chạy đến chỗ mẹ mình
“Lớp con có một bạn hôm nay bận quần ống loe lên lớp, con mạnh miệng nói mình ngầu, đi trước thời đại
Kết quả thầy chủ nhiệm đi vào, nói bạn ấy là ăn bận kỳ cục, y như giang hồ, sau đó liền cắt phần loe của của cái quần đi
Ha ha ha ~ Đúng là quá thảm rồi!”
“Khi này chúng con tan học, đều nói về chủ đề này
Phỏng chừng là bạn đó không dám ra gặp người đâu
Ha ha ha ~”
“Lớp bên cạnh có một bạn mua cái kính đen mới đem lên khoe, kết quả là bị thầy tịch thu luôn rồi
Ha ha ha ~”
“Em dâu
Em dâu
Em mau qua đây!” Tống Thanh Bình mau chóng gọi Trần Giai Mỹ lại
Trần Giai Mỹ vẫn còn chưa hết buồn cười, vừa cười vừa chạy qua đó, khó hiểu gãi đầu, “Sao vậy
Sao mọi người đều tụ lại ở đây làm gì?”
Tống Thấy Bình thấy cô ấy chậm chạp không lại thì tiến lên kéo người qua phía nhà bếp của Từ gia
Lúc này, Kiều Lộ đã nấu cơm xong, đem đồ ăn vào nhà
“Chị túm em làm gì nha!” Trần Giai Mỹ tức giận xoa xoa cánh tay
Chị dâu cả Lâm Thải Hà chỉ vào Kiều Lộ hỏi, “Giai Mỹ, em mau nhìn xem, cái váy trên người Kiều Lộ đẹp không?”
Trần Giai Mỹ tùy tiện nhìn qua phòng bếp, ánh mắt dại ra
Ai nha, Kiều Lộ ở đâu có một cái váy liền áo đẹp như vậy
Nhìn vòng eo mảnh khảnh kìa, tà váy phiêu dật kìa, còn cổ áo độc lạ nữa….Hình như cổ tay còn có viền hoa, vừa nghịch ngợm vừa không mất sự thanh lịch…
Trần Giai Mỹ bĩu môi, nói: “Đẹp thì có đẹp, nhưng mà hơi tiếc một chút.”
Tống Thanh Bình sửng sốt một chút, “Đáng tiếc cái gì?”
“Đáng tiếc là không mặc trên người em!” Trần Giai Mỹ căm phẫn mà hừ một tiếng, quay đầu rồi đi
Nhưng mà cô ấy bị hai người chị dâu hợp lực cản lại
“Ai ~ Em đừng đi mà!”
Liên tục túm lấy, không cho cô ấy di chuyển
Trần Giai Mỹ tức giận liếc nhìn hai người, “Chị làm cái gì nha, muốn thông qua em mượn đồ đúng không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện tốt thì không tìm đến, chuyện xấu thì nghĩ tới em đầu tiên
Hai người cũng thật là…..”
Đừng tưởng rằng cô ấy là con ngốc, không biết mưu kế của hai người
“Ai nha
Em còn nhỏ, người ta sẽ không đi so đo với con nít.”
Trần Giai Mỹ cạn lời, “Em sớm đã không phải là em bé rồi, hai năm nữa em đã thành niên, hai người biết không
Hơn nữa, em không thích Kiều Lộ, hai người muốn mượn váy thì tự đi mà nói a.”
“Là, là, chị dâu biết rồi
Em mau đi đi, tụi chị chờ em ở đây.”
Cuối cùng, Trần Giai Mỹ vẫn bị hai người chị dâu đẩy về phía Từ gia
“Giai Mỹ?” Lúc này một nhà ba người đang ăn cơm
Kiều Lộ thấy cô ấy, buông chén xuống, chỉ vào cái ghế nhỏ
“Có chuyện gì sao, ngồi xuống rồi nói.”
Trần Giai Mỹ xấu hổ nên cứ đứng ngay cửa, không đi vào
Bởi vì ngược nắng, nên người trong nhà không thấy rõ biểu cảm của cô ấy, chỉ thấy giọng nói của cô ấy tràn ngập ngượng ngùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tôi, tôi không vào
Chỉ là muốn hỏi cô một chút, váy cô đang bận trên người…..”
“Váy làm sao?” Tuy rằng đã đoán được mục đích, nhưng Kiều Lộ vẫn hỏi
“Váy…Váy….” Đối diện với ánh mắt mê mang của Kiều Lộ, trong lòng Trần Giai Mỹ sớm đã đem hai người chị dâu ra trừ 800 điểm rồi
“Váy khá đẹp.”
Một câu đơn giản trực tiếp làm cho Kiều Lộ “rùng mình”
Khen váy người ta đẹp, không phải đại biểu cho việc xóa hiềm khích trước đây sao
Ai nha
Thật sự là không có tiền đồ, chuyện mới qua bao lâu chứ….Trần Giai Mỹ âm thầm phỉ nhổ chính mình
Kiều Lộ nhướng mày, cong cong môi: “Cảm ơn.”
Gãi gãi khuôn mặt, ngửi không khí tràn ngập mùi thơm của thức ăn, thanh âm của Trần Giai Mỹ nhỏ dần, “Kia…Tôi muốn nói là….Váy của cô, có thể, có thể…”
“Có thể cái gì?”
Kiều An cũng quay đầu nhìn về phái Trần Giai Mỹ, còn tò mò mà chớp chớp đôi mắt to
“Tôi, tôi muốn mượn váy cô về xem
Tôi cảm thấy khá đẹp, ngày mai liền trả cô, được không?” Nói xong, xấu hổ mà dùng chân vẽ vòng tròn trên đất
Kiều Lộ sửng sốt một chút, cười nói, “Thì ra là vậy, váy này tôi chuẩn bị thêm vài cái để bán
Nếu cô thích, tôi có thể để giá hữu nghị cho cô, đều là hàng xóm láng giềng, lấy giá thị trường thì ngại quá.”
“A?” Cái này làm cho Trần Giai Mỹ trở tay không kịp
“Cô còn muốn bán quần áo sao
Không phải trước đây cô bán túi sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sao lúc này…lúc này lại thay đổi rồi.”
Không quan tâm đến việc Trần Giai Mỹ tức trợn mặt, Kiều Lộ tiếp tục nói, “Ở trong nhà cũng nhàn rỗi nên làm mấy bộ quần áo bán kiếm chút sinh hoạt phí
Làm túi thì cần số lượng lớn, lúc đó thì còn nhờ người giúp
Quần áo thì chỉ cần làm hai bộ là có thể đủ cho một nhà ba người ăn đủ
Cô nói có đúng không?”
Nói đến cùng, Kiều Lộ là người làm ăn, không phải là nhà từ thiện
Nếu mỗi bộ đồ cô làm đều bị người khác làm theo mãi, chẳng phải là cô thành nhà thiết kế miễn phí cho cả xóm sao
Việc này không có có lợi nên cô từ chối làm
Giật mình chớp mắt một cái, khuôn mặt Trần Giai Mỹ quẫn bách đến nổi đỏ ửng, mắt thường cũng có thể khuôn mặt đỏ như quả cà chua của cô ấy
Nếu Trần Giai Mỹ không biết điều mà hỏi tiếp thì chẳng phải là người không biết xấu hổ sao
Vốn đã luống cuống khi đứng trước mặt Kiều Lộ, hiện tại, Trần Giai Mỹ càng thêm lúng túng, “Nga, vậy…tính…tính sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.