Editor: Tô Nhi
—---------------
Trời càng ngày càng nóng, bên ngoài tán ngô đồng cứ lay động, trong nhà máy hóa chất lúc nào cũng mở cửa sổ ra để thông thoáng
Trên đường đi đến xưởng, Kiều Yên đã thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn
“Mau nhìn Kiều Yên kìa.”
“Nha, đây là Kiều Yên
Thời điểm mang thai còn có thể đẹp như vậy sao?”
Phùng Trân Hoa chạy nhanh qua kéo đồng nghiệp của mình, trong mắt không ngăn được sự kinh diễm, “Chuẩn bị làm mẹ còn bận váy mới
Thật sự đẹp quá đi, không biết mua ở bách hóa nào?”
Cao Tĩnh Hoa cũng tán thưởng, “Màu sắc này, hoa văn này thật sự rất mới mẻ, trên thị trường còn chưa thấy qua a.”
Hôm qua Kiều Yên cố ý đến xin xưởng ủy thời gian mang thai này được bận váy đi làm
Dù sao Kiều Yên cũng ngồi văn phòng, không có ai nhòm ngó, huống hồ còn là vợ của chủ nhiệm Viên, cho nên lãnh đạo xưởng không nói nhiều lời liền đồng ý dễ dàng
Chớp chớp mắt, khó có dịp Kiều Yên lộ ra vẻ nghịch ngợm, “Cô nói đúng rồi, bách hóa không mua được váy này đâu, là của em gái tôi may cho tôi!”
Từ khi bận váy mới, tâm tình cũng theo đó mà tốt lên không ít
Lòng bàn tay chậm rãi vuốt ve cái bụng, mỗi động tác giơ tay nhấc chân của Kiều Yên thật sự rất có cảm giác hiền tuệ của người làm mẹ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phùng Trân Hoa không nhịn được líu lưỡi, “Em gái của cô tay nghề tốt như vậy, cái váy này thật đẹp, tốn không ít tiền đi?”
“Là nha, tôi cũng chưa thấy qua
Chắc là nhờ chồng của em ấy, em rể tôi là người có bản lĩnh, quen biết được rất nhiều ông chủ, hẳn là đi theo con đường thương nhân.”
Kiều Yên thừa nhận, chị thật sự có chút tâm tư, chị cố ý trước mặt các đồng nghiệp của mình khoe ra
Bày bán vỉa hè thì làm sao, nói đi nói lại cũng không phải là ông chủ nhỏ sao
Này cũng không tính là gạt người
“Em rể tiền đồ thật lớn nha
Tôi coi qua rồi, vải này rất tốt, tôi cũng muốn mua.” Nói xong, còn ngượng ngùng lấy tay che miệng cười
Phùng Trân Hoa là tổ trưởng của tổ sản xuất hai, cùng chị có quan hệ rất tốt
Kiều Yên che miệng nói, “Có thể nha, hai mươi đồng một váy, nếu muốn tôi đặt giùm cô.”
Hét giá lên cao, một chút cũng không nương tay
“Trời, mắc như vậy?” Phùng Trân Hoa sửng sốt hồi lâu
“Kia, đương nhiên rồi, cô sờ vải thử đi.” Bởi vì may váy cho phụ nữ mang thai, nên Kiều Lộ cố ý chọn loại vải thoáng với mềm nhất có thể
Phùng Trân Hoa cũng không khách khí mà sờ sờ thử, mấy đồng chí nữ khác cũng không tiếng động dịch lại gần
“Thật sự vải này sờ rất sướng, mềm mềm mịn mịn.” Chất liệu của vải thoải mái miễn bàn, đã vậy còn thoáng khí, trước giờ cô ta chưa sờ qua vải nào tốt như vậy đâu
Mắc như vậy cũng đáng, váy này rất đẹp, mặc nó vào chắc chắn sẽ rất mát, không còn chút khó chịu nào của mùa hè nữa rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghĩ tới nghĩ lui, Phùng Trân Hoa vẫn quyết định mua
Kiều Yên bụng bầu lớn như thế mặc còn đẹp, dáng người cô ta thon thả thế này có thể thua kém sao
Hiển nhiên là không thể nào
“Kia, được, đặt giùm tôi một váy đi!” Khẽ cắn môi, Phùng Trân Hoa hạ quyết tâm sẽ mua cái váy
Cô ta năm nay mới 21, năm trước mới quen được một đồng chí nam, vừa hay cái váy này có thể mặc ra mắt nhà bạn trai, cho nên không nói hai lời liền quyết định ra tiền
“Làm chị em giá này là tôi lấy hữu nghị rồi đấy.” Kiều Yên cong môi cười
“Nha
Cầu còn không được!” Vốn dĩ còn do dự chỗ giá cả, nghe như vậy Phùng Trần Hoa càng thêm vui vẻ, hừ hừ hát mấy câu trong miệng quay lại chỗ ngồi của mình
Kế toán Liễu tới phân xưởng lấy tài liệu, thấy Kiều Yên mặc đẹp như vậy cũng động tâm, chị ta đi đến sờ sờ chất vải, quả thật rất mịn,thời tiết này mặc vào nhất đinh sẽ rất mát
“Con gái tôi cuối tuần cày đi xem mắt, con bé thon thả mặc váy này hẳn là không tồi đi?” Đối phương là cháu trai của chủ nhiệm Khâu, nói cái gì cũng phải bắt mối này vào tay
Kiều Yên cười nhìn chị ta, nói: “Có thể a, Hải Đường nhà chị muốn đi xem mắt sao
Con bé lớn lên xinh như vậy, cả người thon thả, khẳng định mặc lên sẽ đẹp mắt hơn tôi nha.”
Đừng nhìn Kiều Yên như vậy, thật sự chị rất có năng lực tiếp thị, nhìn đi, khen người ta đến tận chín tầng mây, ai mà không động lòng
“Được a, vậy nhờ em cô làm may cho con bé một cái váy nha.” Thời này mọi người không quan tâm đến chuyện đụng hàng hay không đụng hàng, có thể mặc giống kiểu dáng với người khác, đây không phải đại biểu cho mắt nhìn của bọn họ tốt sao
“Được, không thành vấn đề.” Kiều Yên móc từ trong túi của mình ra một quyển sổ nhỏ, lại lấy trong túi ra thêm một cây bút máy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Còn ai muốn nữa không, để tôi ghi vào cho khỏi quên.”