Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 20: Cầu Hôn




Chương 20: Cầu Hôn
Editor: Tô Nhi
—--------------
Kiều Lộ cũng không dự đoán được, bạn nhỏ Kiều An vốn là chướng ngại thì cuối cùng lại là thần trợ công để hai người giao lưu nói chuyện
Đề tài liền chuyển lên người Kiều An, nuôi dưỡng cậu nhóc thế nào, cứ thế càng nói càng nhiều, chủ đề này thay chủ đề khác, cuộc trò chuyện cứ tiếp tục được kéo dài
Đột nhiên, Kiều Lộ phát hiện ra, tam quan* của hai người rất phù hợp
(*) Tam quan của một người quyết định cái nhìn khách quan đối với thế giới, giới hạn đạo đức của người đó
Những đám mây trên không trung cứ lặng lẽ trôi, mặt trời thì lại nghịch ngợm lấp ló sau những đám mây, những tia nắng bao quanh hai người như mạ lên một tầng ánh sáng
Con đường xanh mát, cậu nhóc Kiều An chạy lên phía trước đuổi theo chú bướm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gió thổi rì rào kết hợp với tiếng hót véo von của những chú chim làm thành một bản nhạc vui vẻ
Đột ngột, Từ Hải Châu bỗng cúi đầu, Kiều Lộ ngước mắt nhìn anh, cô nhìn anh, anh nhìn cô, hai người cứ thế nhìn nhau
Có một chút mơ hồ
Nhưng càng nhìn càng rõ ràng
Đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau, nhưng cả hai đều cảm thấy nửa kia rất phù hợp với chính mình
Tong~
Một hòn đá bị Kiều An ném vào hồ, mặt nước gợn lên những con sóng
Kiều Lộ lấy lại được lý trí, nhưng tim cô vẫn đập nhanh liên hồi
“Kiều Lộ”
“ Ân?”
Trong không khí yên tĩnh, anh bỗng gọi tên cô, nhưng gọi xong thì không nói chuyện, trầm mặc một mảnh, dường như sự trầm mặc ấy cũng lây lan, phảng phất đến nắng cũng trầm mặc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ có trái tim ở lồng ngực kia, cứ đập thình thịch liên hồi
Mãi một lúc sau, anh mới nghẹn ra được mấy chữ
“Em cảm thấy…Em cảm thấy anh thế nào?”
Dứt lời, đầu tiên là Kiều Lộ sửng sốt, đại não tạm dừng một giây, sau đó nhẹ nhàng cười
“Khá tốt.”
Từ Hải Châu gật đầu, thập phần nghiêm túc mà nói: “Anh cũng thấy em khá tốt.”
Kiều Lộ nghẹn cười, “ Ân.”
Anh đưa mắt qua nhìn cô, nhưng chỉ trong chớp mắt, anh nhanh chóng quay đầu đi, tránh ánh mắt của cô
Giọng nói anh mang theo chút thấp thỏm: “Em, ngày mai em có rảnh không?”
Kiều Lộ chớp chớp mắt, “Có “
“Anh bày bán ở đối diện hẻm Thanh Đằng, em nếu là…”
Lời còn chưa hết, Kiều Lộ đã giành trả lời, “Ngày mai tôi đi tìm anh.”
“Khụ, được.” Không biết vì cái gì, mỗi lần đối diện với Kiều Lộ, Từ Hải Châu cảm thấy tâm tư mình bị cô nhìn thấu
Anh nắm chặt hai tay, ho hai tiếng, rồi nói: “Chúng ta đây là….”
Lời còn chưa dứt, Kiều Lộ đã buột miệng thốt ra: “Chúng ta ở bên nhau đi!”
“Khụ khụ khụ ~”
Không chút phòng bị đã nghe được câu này, Từ Hải Châu thề, anh thật sự bị kinh thế hãi tục
Anh giống như bị bỏ trong dầu sôi, khuôn mặt đỏ bừng
Kiều Lộ nghiêng đầu nhìn anh, sờ sờ sau cổ: “Là tôi quá đường đột sao?”
Nhưng cô cảm thấy, dựa theo tích cách của Từ Hải Châu mà nói, nếu cô không chủ động nói ra, thì ba ngày ba đêm anh cũng chưa nói vào trọng điểm
“Không có.” Từ Hải Châu nhanh chóng nói, trong khoảnh khắc đó anh vô cùng căng thẳng, biểu cảm hệt như lâm vào đại địch, “Đồng chí Kiều Lộ, em suy nghĩ kỹ chưa
Muốn cùng anh tìm hiểu sao?”
Anh thật sự sợ tới mức từ “Kiều Lộ” biến thành “đồng chí Kiều Lộ”
“Ách….” Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của anh, Kiều Lộ đột nhiên đảo tròng mắt, ấp a ấp úng nói: “Kỳ thật….”
Ước chừng hai phút, Kiều Lộ bày ra một bộ dạng rối rắm
Từ Hải Châu vất vả lắm mới áp trái tim đập thình thịch của mình xuống, trong lòng phảng phất bị lửa đốt, cuối cùng biến thành một hòn đá đè ngay ngực
Trong lúc Từ Hải Châu nôn nóng bất an, cho rằng Kiều Lộ đang hối hận thì một quả bom dội tới
“Kỳ thật, tôi nghĩ có thể trực tiếp kết hôn thì càng bớt việc.”
Từ Hải Châu: “.........”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Từ chương này mình sẽ đổi cách xưng hô của Từ Hải Châu từ “cô-tôi” thành “em-tôi” nha
Vì mình cảm thấy anh nhà quá ư là phái phái chị Kiều Lộ rồi, nên mình đổi luôn cách xưng hô nha

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.