Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 208: Chọn Sạp




Editor: Tô Nhi
—---------------
Vị trí này thật sự rộng hơn mấy sạp khác nhiều, bên phải là sạp bán tơ lụa, bên trái là đất trống, sao có thể không rộng nha
Lại nhìn qua bà chủ cách vách, hiếm có nữ nhân nào bán ở khu này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Làm người ta khiếp sợ hơn nữa là cô ấy còn rất trẻ
Tuổi cũng không lớn lắm, mới qua 20 tuổi
Nhưng cách ăn mặc thì lại rất thuần thục trưởng thành
Cảm nhận được ánh mắt của Kiều Lộ, cô ấy ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, bà chủ nằm trên băng ghế, chậm rãi ung dung quạt cái quạt trong tay, cười đáp lại Kiều Lộ
Kiều Lộ cong môi cười, thu hồi ánh mắt
“Là có chút lệch, nhưng thật sự không có chỗ nào tốt hơn nữa đâu
Còn suy nghĩ nữa phỏng chừng đến cái lều nhỏ cũng không còn.” Mấy tiểu thương thật sự cạnh tranh quá khốc liệt, chọn nơi này cũng thật sự là do bất đắc dĩ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đoàn người chuẩn bị đi đến chỗ phòng quản lý để thuê sạp, một tháng năm đồng, hơi mắc, nhưng không còn biện pháp nào khác
‘Mẹ, chỗ này thật nhiều người nha.” Vừa đi vừa đánh giá, Kiều An đi dạo trung tâm thành phố đã quen cho nên cậu nhóc vẫn chưa thích ứng được với hoàn cảnh ở phố Bạch Vân
“Đúng a, mấy cô chú chỗ này đều là những cô chú bán hàng nên có chút loạn, còn không chịu được sao
Một lát nữa chúng ta lại về.”
Bạn nhỏ Kiều An lắc đầu, nắm chặt áo của mẹ, dựa gần vào Kiều Lộ, “Con chịu được.”
Kiều Lộ cười cười, vỗ vỗ đầu nhỏ của con trai, “Thật ngoan.”
Tìm thấy nhân viên quản lý thuê sạp, nhiệm vụ của sáng nay coi như là kết thúc
“Được, cứ như vậy trước đi
Kế tiếp phải tìm xưởng sản xuất, trên thị trường lưu hàng mẫu nào chúng ta bán mẫu đó
Sau này có thời gian em sẽ bán hàng em thiết kế, nếu bán tốt thì chúng ta tìm xưởng làm ăn uy tín để đặt làm số lượng lớn.”
“Được.” Từ Hải Châu nhìn đồng hồ nói
“Hôm nay không về nhà nấu cơm, đi thôi, mời mọi người ăn cơm tiệm.”
Sau bữa cơm, ai về nhà nấy
Nghỉ ngơi một chút rồi đi tìm xưởng lấy hàng, hai nam nhân hẹn nhau một giờ rưỡi chiều đi chung
Trên đường đi về có ngang qua bách hóa, nhớ đến dầu gội trong nhà đã hết, nên một nhà ba người đi vào trong dạo một vòng
Dầu gội ở nhà hiện tại là loại tùy tiện mua, gọi là “Trứng gà đỏ”, có lẽ loại này không hợp với tóc Kiều Lộ lắm, gội xong có chút khô, cô muốn đổi loại khác
Hôm nay là chủ nhất, bách hóa có chút đông
Hai mẹ con được Từ Hải Châu che chở đi vào trong, đến cả một sợi tóc cũng không hề hấn gì
Một tay nắm lấy tay Từ Hải Châu, một tay chỉ vào đồ trong tủ kính
“Chào đồng chí, xin hỏi có loại dầu tóc nào tốt một chút không?”
Dầu tóc là cách gọi của dầu gội đầu năm 80
Hiện tại, người ta phân thành dầu tóc, phấn tóc,..
nói chung là đa dạng cách gọi
“Dùng hiệu Uy Na Bảo đi.” Người bán hàng còn chưa giới thiệu, bên cạnh đã vang lên một giọng nữ ôn nhu
Một nhà ba người đều nhìn sang, ánh mắt dừng trên chai gội đầu “Uy Na Bảo” màu xanh biển, cuối cùng dừng trên vị đồng chí nữ nói với bọn họ
Kiều Lộ kinh ngạc mở miệng, “Là cô a.”
Đây không phải là chủ sạp cách vách bọn họ sao
Diện mạo của cô ấy có chút non nớt, nhưng cách ăn mặc lại rất thuần thục, so với tuổi thật phải già hơn năm tuổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dĩ nhiên, nếu dựa theo thời đại này thì áo ngắn cùng quần bò cạp cao, tóc xoăn, giày da là sự phối hợp hoàn hảo
Cô ấy nở nụ cười ngọt ngào, khuôn mặt thanh thuần nhưng không quyến rũ
Cô ấy mang vẻ đẹp khác với Kiều Lộ, cô ấy mang tới cảm giác “thuần khiết”
Bất quá, ở niên đại này, ăn mặc và trang điểm như vậy có thể gọi là có gu thời trang rồi
“Tôi thường xuyên dùng loại này, hàng nước ngoài, xài cũng tốt
Một loại màu xanh một loại màu vàng là dầu gội và dầu xả.” Cô ấy vừa giải thích vừa đưa đồ qua trước mặt Kiều Lộ
Kiều Lộ kinh ngạc, liên tục nói cảm ơn, “Cảm ơn cô nhé, để tôi mua về dùng thử.”
“Không cần khách khí.” Cô ấy vén tóc, nhìn về phía Kiều An cùng Từ Hải Châu
Môi đỏ khẽ nhếch, nhíu mày, “Chồng của cô?”
“ n, đây là chồng tôi, còn đây là con trai tôi.” Kiều Lộ cười nói
Cô ấy bất động thanh sắc đánh giá hai ba con Từ Hải Châu
Nói xong, Kiều Lộ quay đầu hỏi người bán hàng, “Bao nhiêu tiền một chai?”
“Hai đồng.”
“Được, phiền gói lại cho tôi.”
Hai đồng một chai dầu gội đầu ở thập niên 80 phải nói là xa xỉ, Kiều Lộ nửa điểm cũng không do dự
Nhân viên bán hàng thấy vậy liền biết Kiều Lộ không thiếu tiền, tốc độ đóng gọi rất nhanh
“Có lấy dầu xả không?”
“Có, gói lại giùm tôi luôn.” Giả cũng không thèm hỏi
Người bán hàng nhanh chóng gói hàng đưa qua, Kiều Lộ nhận lấy, nhường Từ Hải Châu trả tiền
Xong xuôi, nắm lấy tay anh xuyên qua đám người, đi theo nữ đồng chí vừa rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.