Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 22: Uống Ngụm Nước




Editor: Tô Nhi
——————
Việc điên cuồng nhất mà Kiều Lộ từng làm trong đời, không thể nghi ngờ, đó là cùng người xem mắt một lần đã kết hôn
Nếu đổi thành cô trước khi xuyên qua đây, việc này so với việc phát hiện ra người ngoài hành tinh còn đang sợ hơn
Liền như vậy đem mình gả ra ngoài
Bất quá….Là gả cho một tiểu thịt tươi ngây thơ
Xế ~ Ai mà không thèm muốn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô không khỏi cảm thán, tình yêu ở niên đại này chậm nhiệt mà nhanh chóng
Đúng là thật kỳ diệu
“Tuy rằng, tôi vội vã kết hôn vì muốn mau chóng dọn ra khỏi nhà chị mình
Nhưng thật ra tôi có ấn tượng không tồi với anh
Tôi cũng không phải mẫu người tùy tùy tiện tiện….Chính là, không phải nữ nhân tùy tiện, anh hiểu chứ!”
Từ Hải Châu cười gật đầu, “Hiểu.”
Kiều Lộ vừa lòng mà cong môi cười, “Dù sao tôi cũng thật lòng, anh đừng lo lắng.”
Anh vẫn tiếp tục gật đầu, “Sẽ không.”
Ngoan ngoãn nghe lời như một con cún nhỏ, thật không sai a
Từ Hải Châu đạp xe chở hai mẹ con Kiều Lộ về, anh đạp rất thoải mái, giống như hai người phía sau một chút cũng không nặng
Mặc dù bây giờ ngoài đường gió thổi rất lạnh, nhưng Từ Hải Châu lại cảm thấy rất ấm áp, anh cảm thấy mình hưng phấn cực độ,
Đi ngang qua quầy bán bánh kẹo, anh dừng xe lại đi vào mua một túi lớn đồ ăn
Cuối cùng, anh đưa cho Kiều Lộ đúng hơn là đem cho Kiều An
Cậu nhóc còn trộm hỏi cô, “Mẹ đây là của ai?”
Kiều Lộ xoa đầu nhỏ của con trai, “Đây là chú mua cho con.”
Cậu nhóc lập tức vui vẻ lại thẹn thùng
Rất khó có được, nhóc lại chủ động nói với bóng lưng Từ Hải Châu, “Cảm ơn chú.”
Chuyển biến thế này, Kiều Lộ cùng Từ Hải Châu cũng không dự đoán được
Điều này càng làm cho Từ Hải Châu cảm thấy, mình đạp xe cũng nhẹ nhàng hơn
Không lâu sau liền tới nhà
Anh cầm đống đồ ăn vặt, đưa hai mẹ con Kiều Lộ đến trước của
Bây giờ đại bộ phận công nhân đều đi làm, cả đường đi đều không đụng người quen
Đem người đến cửa, Từ Hải Châu không ở lại mà xoay người muốn đi
Kiều Lộ buồn cười mà giữ anh lại
“Anh gấp cái gì, tốt xấu gì cũng uống miếng nước rồi đi.”
Từ Hải Châu bây giờ chỉ muốn tìm một nơi vắng người, để giải phóng tâm tình kích động của mình
Anh nãy giờ đã rất khẩn trương, nhưng mà ở trước mặt Kiều Lộ, anh phải cố gắng khắc chế, thể hiện rằng mình vô cùng tự nhiên….Anh thậm chí còn không dám nhìn loạn trong phòng
Từ Hải Châu thấy đầu mình đầy mồ hôi, giả bộ tự nhiên mà nói: “Khụ, vậy uống một ngụm.”
Kiều Lộ cười cong cả mắt, đôi mắt cong cong nghịch ngợm như tiểu hồ ly, giọng cười trong trẻo truyền vào tai anh làm anh cảm thấy hơi ngứa
Nói thật, 24 năm qua, Từ Hải Châu chưa bao giờ khẩn trương như bây giờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Càng nhìn cô cười, trong lòng anh lại càng tràn ngập khát vọng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh tưởng tượng đến cảnh tượng: anh cưới cô về nhà, dắt tay cô, ôm cô,....là anh lại gấp gáp, một giây cũng không đợi được
Nhưng là vẫn không thể a, hai người bọn họ hôm nay là ngày đầu tiên gặp nhau…
Thật ra tư vị chờ đợi, cũng là tư vị dày vò người nhưng lại gây thích thú
Uống ừng ực hết chén nước, lúc này anh mới cảm thấy người mình bớt nóng
Từ Hải Châu đứng thẳng người trước mặt Kiều Lộ, thân hình cao lớn vững chãi giống như một bức tường, cứ như vậy nhìn cô ngây ngốc
Mặt Kiều Lộ nóng lên, cô vội vàng bảo anh về
Mặt Kiều Lộ rũ xuống, cô vỗ vỗ bả vai của Kiều An, “An An, mau tạm biệt chú.”
Cậu nhóc hôm nay cũng cực kỳ ngoan ngoãn, bàn tay mềm mại vẫy vẫy, “Tạm biệt chú.”
Từ Hải Châu cuối cùng cũng hoàn hồn, yết hầu khẽ chuyển động, anh cười: “Tạm biệt An An.”
Rồi anh đứng thẳng người, chậm rãi đi ra, đến khi tới của, bỗng nhiên quay đầu nói với Kiều Lộ, “Ngày mai gặp.”
Kiều Lộ cười cười, không nói, nhìn theo bóng anh rời đi
Cho đến khi ra tận cổng, Từ Hải Châu ma xui quỷ khiến quay đầu lại lần nữa, ánh mắt khóa chặt lên người hai mẹ con đang đứng trước cửa nhìn theo phương hướng của anh đi
Trái tim của Từ Hải Châu mềm nhũn đi, lồng ngực bị một cảm giác kỳ lạ nào đó lấp đầy, cái cảm giác này quá là kỳ diệu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.