Editor: Tô Nhi
—---------------
Năm giờ sáng Từ Hải Châu đã thức dậy, anh không đánh thức Kiều Lộ, nhưng tiếng sột soạt vẫn đánh thức cô
“Làm sao vậy
Anh đi WC sao?” Mơ mơ màng màng hỏi anh, Kiều Lộ không có cách nào mở mắt nổi
“Không phải, anh ra ngoài có chút việc.” Rón rén trèo xuống giường, dịch góc chăn lại cho cô, sau đó mới đi đến tủ quần áo thay đồ
Nghe thấy tiếng mặc quần áo, sau đó là tiếng bước chân ngày càng đi xa
Kiều Lộ mơ hồ lại ngủ thiếp đi, tay không cẩn thận chui ra khỏi ô chăn…
Tê ~ Nhiệt độ bên ngoài so với trong chăn đúng là khác biệt quá lớn
Lạnh chết bé cưng rồi
Còn muốn nói gì đó, chung quy vẫn không thắng nổi cơn buồn ngủ, vài giây sau lại nặng nề thiếp đi
Từ Hải Châu từ sớm đã ra cửa, chưa tới 9 giờ đã về tới nhà
Lúc đó, thanh âm cảm thán trong viện không ngừng vang lên
“Oa ~ TV ~”
Thịch thịch thịch thịch ~ Khắp nơi đều là tiếng bước chân
“Được lắm
Hải Châu, nhà cậu đúng thật là có tiền a
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đến TV cũng mua!”
“Nha
Radio còn chưa đủ cũ đã mua thêm TV!”
Hai mẹ con Kiều Lộ nghe thấy tiếng động thì nhanh chóng chạy ra, Kiều Lộ cũng kinh ngạc không khác gì mấy người hàng sớm, “Hải Châu, anh, anh sáng nay ra cửa sớm là vì đi mua TV sao?!”
Sợ TV bị hư, Từ Hải Châu cũng không đạp xe, một đường cẩn thận ôm TV về nhà, mệt đến bở cả hơi tai, nhưng ngược lại tinh thần rất phấn khởi
“Đã muốn mua từ lâu rồi nhưng chưa tìm được phiếu
Biết vậy anh đi sớm hơn một chút, đến phiên anh chỉ còn TV loại ba.”
Thời buổi này, mua TV không phải có phiếu với tiền là được, còn phải dậy sớm đi xếp hàng
Có đôi khi xếp hàng cũng không mua được, chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo
Ai thời buổi này, mua radio, mua TV không dễ dàng một chút nào cả
“Để em đi vào sắp xếp một chút, trong phòng lộn xộn lắm.” Kiều Lộ không kịp hỏi cái gì, mau chóng vào nhà thu thập chỗ để TV
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kiều An đi theo sát phía sau, tò mò nhìn cái cục vuông vuông to to trong ngực ba ba, khi thì nhìn bóng dáng bận rộn của mẹ
“Ai nha, chỗ nào cũng để đồ, không biết nên để chỗ nào nữa.” Kiều Lộ gấp đến mức mồ hôi đầy đầu, rất nhiều đồ vật trong nhà cô không biết nên để chỗ nào
Từ Hải Châu cười cười, “Cứ tùy tiện tìm một chỗ để xuống là được.”
Kiều Lộ lại nhanh chóng chạy vào phòng ngủ, đem tủ đầu giường dọn gọn lại, đặt TV lên đó dựa vào vách tường
Sau khi có chỗ đặt TV thì bắt đầu cắm đài
Ở thập niên 80, muốn dùng TV phải có lỗ cắm, một đầu cắm vào TV một đầu cắm vào nguồn điện
Cái khác thì cắm để phóng lên vệ tinh bắt tính hiệu, cuối cùng là đem cây anten điều chỉnh là có thể sử dụng được
“Tốt rồi, buổi tối có thể xem.”
Ở thập niên 80, tiết mục trên TV không thể phong phú như sau này, trên cơ bản cũng chỉ có ba đài: Một đài trung ương, một đài của tỉnh, cuối cùng là đài của thành phố
Mỗi ngày, trước sáu giờ tối cũng không có đài phát tiết mục, cho dù mở TV cũng chỉ có thể nhìn những hạt mè trắng đen
Hiện tại, chỉ có thể để TV nằm đó thôi
Nhà Từ Hải Châu vừa mới mua TV mới thành công làm cho cả nội viện sôi sục cả ngày nay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Năm giờ rưỡi chiều, người lớn trẻ nhỏ trong nội viện gấp gáp chờ không nổi mà đều tập trung trước cửa nhà của Từ Hải Châu
“Ai ~ Nhường một chút, nhường một chút, sao lại có nhiều cửa thế này, các người ngồi ở đây làm gì?”
Lý Hồng Quân thu dọn cửa hàng trở về, khi tiến vào nội viện thì bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng
Một đám người vây trước nhà Từ Hải Châu làm gì, hay có chuyện gì xảy ra
Khiêng một bao quần áo nhanh chóng vọt vào, hàng xóm thấy anh ta thì mau chóng nhường đường
Nhìn thấy khung cảnh bên trong mới thở phào một hơi, “Thật tốt nha, thì ra là mới mua TV?”
Tùy tiện ném bao hàng qua một bên, đi qua nhìn thử, “TV a, đen trắng, đúng là không tồi.”
Nói rỗi nhẹ nhàng vỗ vỗ lên TV, Kiều An lập tức túm chặt lấy áo Lý Hồng Quân, “Chú cẩn thận
Không cần đem TV làm hư a!”
Lý Hồng Quân phụt cười một tiếng, đem cậu nhóc bế lên, thân thiết hôn lên mặt Kiều An
“Sợ chú làm hư sao
n
TV cứng như vậy, sao có thể đánh hư được?”
Giơ tay lên xoa xoa mặt, Kiều An nói: “Đúng là TV rất trân quý, chúng ta nên dùng cẩn thận.”
“Ai nha, cháu còn biết từ trân quý sao, ai dạy cháu thế?”
Cậu nhóc chỉ vào Kiều Lộ, ngọt ngào nói: “Mẹ dạy cháu.”
Kiều Lộ đi qua, cậu nhóc nhanh chóng đưa tay, muốn cô ôm
Tiếp nhận con trai, Kiều Lộ nhỏ giọng trêu chọc, “Kiếm nhiều tiền như vậy, mua TV thì sao?”
Lông mày Lý Hồng Quân nhướng lên, giơ ngón tay cái với cô, “Em dâu, em ngày càng nói chuyện có hào khí
Quả nhiên có tiền liền khác biệt, có này thuyết mình điều gì, thuyết minh rằng, có tiền mới làm cho người tự tin!”
“Còn không phải sao.”
Từ Hải Châu nghiêm tục đùa nghịch TV, Kiều Lộ nắm tay con trai ở một bên chờ
Một đám người hàng xóm không có chuyện gì làm thì vây xem Từ Hải Châu
Một đám người vây quanh anh hệt như vây coi con khỉ trong vườn bách thú
Để ý thấy bao hàng Lý Hồng Quân mang về, đi lên xem, “Hôm nay bán được không?”
“Đừng nói nữa, chỉ bán được một món.” Lý Hồng Quân chán nản nói
“Sao lại như vậy, không phải mấy hôm trước còn rất tốt sao?”
Lý Hồng Quân cũng lo lắng gãi gãi da đầu, “Không biết tại sao lại như vậy nữa, chắc là do lúc đó đồ còn mới mẻ, hiện tại thì không như vậy nữa, nên không ai tới.”
Xác thật, mới khai trương sao không mới mẻ cho được
“Không có việc gì, trước cứ để đó, chờ đến tối em với Hải Châu thương lượng đối sách.”
Cũng không thể đổi sang cửa hàng khác, chỉ có thể tìm cách khác
“Được, việc nặng cứ giao cho anh, hai người cứ phụ trách động não là được.”
Phụt ~ Người này còn giỡn được