Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 245: Chuyện Nhà Lưu Hiểu Hồng




Editor: Tô Nhi
—---------------
Bên kia, Trương Hồng Yến mua vải xong về nhà, lúc gần về đến nhà thì gặp Lưu Hiểu Hồng, “Hiểu Hồng a, cháu mua xong chưa, sao còn chưa về nhà?”
Chỉ thấy chị ấy ôm một đoạn vải, thất thần nhìn một chỗ
“Vừa nãy cháu mới thấy Hữu Vi.” Chị ấy không tin vào mắt mình mà nói
“Cháu nói gì vậy, hôm nay là thứ năm, Hữu Vi không phải đang đi làm sao
Cháu nhìn lầm rồi, trên đời này người giống người không phải là trường hợp hiếm.” Trương Hồng Yến khẳng định, bà ấy cho rằng Lưu Hiểu Hồng bị hoa mắt
“Được rồi, không nói nữa, chúng ta mau về nhà thôi, bên ngoài lạnh lắm!”
Nói rồi, bà ấy trèo lên xe cho chồng mình chở về
Lưu Hiểu Hồng vốn dĩ cũng có xe đạp, nhưng tháng tám năm nay, con trai chị ấy tốt nghiệp xong tìm được một công việc, chị ấy liền đưa chiếc xe cho con trai dùng
Ngày thường thì chị ấy đi bộ đi làm
Lưu Hiểu Hồng khiêng đóng vải dệt về nhà, trong đầu không ngừng nhớ lại bóng dáng vừa nãy
Nhìn nhầm sao
Sao có thể được, quần áo, ngũ quan,....Không có khả năng nhìn nhầm a….
Hôm nay trong đại tạp viện cực kỳ náo nhiệt, đi đến đây cũng nghe tiếng tranh chấp
Kiều Lộ nghe nghe một hồi, hình như là có người nào đó mua vải nhưng không phải là mua vừa đủ mà mua nhiều đến mức một nhà dùng cũng không hết
Thậm chí còn có người bỏ ra 200 đồng để mua vải
Dựa theo giá cả hiện nay thì 200 đồng tiền vải này phải bận đến năm sáu năm cũng chưa chắc hết, một nhà ba người dùng đến đến bao lâu
Đúng là khoa trương thật…
Có người vui cũng có người sầu
Bên này, Từ Hải Châu vẫn sóng yên biển lặng
“ ~ Ba ba mau nhìn xem
Mẹ mua thật vải trở về
Siêu siêu siêu nhiều luôn!”
“Em mua ở đâu vậy?” Từ Hải Châu đi qua, nhìn cô, cười
Đứa nhỏ này, cái gì mà siêu siêu siêu cấp nhiều, cũng chỉ có 3 mét vải bông
“Vậy là hôm nay anh chưa xem tin tức rồi.”
“Tin tức
Tin gì nha
Bận quá chưa kịp đọc.” Trong tiệm cũng có một đài radio, ngày thường khi rảnh rỗi có thể bật lên nghe, nhưng hôm nay bận rộn buôn bán cũng chưa mở radio lên
Kiều Lộ cười, nói: “Từ hôm nay trở đi, mua vải không cần dùng phiếu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đưa tiền là có thể mua!”
Từ Hải Châu kinh ngạc nhướng mày: “Kia, chẳng phải sau này làm quần áo thì phí tổn sẽ thấp hơn sao!”
“Đúng vậy, muốn mua nhiều thì mua, mua ít thì mua!”
Bỗng nhiên cô nhớ đến gì đó, “Ai nha, quên bông nữa, bông có thể làm lớp lót cho áo khoác nhung nha
Còn có da nữa, làm túi da cũng rất tốt!”
“Cần nhiều hay không, nếu không ngày mai anh mang về cho em nhé?” Từ Hải Châu cười hỏi cô
“Được nha, cảm ơn chồng ~” Dâng lên một nụ hôn nồng thắm
Khí có dịp nghe Kiều Lộ gọi mình là chồng, Từ Hải Châu cảm thấy tim mình đập nhộn nhạo
Còn Kiều An thì kinh ngạc mà há hốc miệng
“Con, con cũng muốn được hôn hôn.”
“Tới đây, mẹ hôn tiểu Bảo Bối một cái này~”
In một nụ hôn trên má Kiều An, cậu nhóc phấn khích bật cười khanh khách
==================
Ngày hôm sau, Kiều Lộ ở nhà làm quần áo, chuẩn bị làm cho Từ Hải Châu và Kiều An thêm ít quần áo trong
Đại khái là tầm 9 giờ, bỗng nhiên ở ngoài sân vang lên tiếng cãi nhau ầm ĩ
Kiều Lộ không quan tâm lắm, cô cho rằng là vợ chồng nhà ai cãi nhau chuyện mua vải thôi
Kết quả, cẩn thận nghe lại, âm thanh còn rất quen a, là ….Lưu Hiểu Hồng
Thanh âm kia dồn dập, mơ hồ mang theo tiếng nức nở, chỉ trong chốc lát, Ngô Quế Phương ở cách vách cũng mở cửa chạy ra
“Nha
Chị Lưu, chuyện gì vậy, Hữu Vi
Sao cháu ở chỗ này, cháu không đi làm hả?”
“ Hữu Vi
Con nói đi, con không làm gì có lỗi với mẹ sao
Con không có lỗi sao?” Đây là Lưu Hiểu Hồng gào lên
Vẻ mặt Ngô Quế Phương không hiểu chuyện gì, “Sao vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hữu Vi, cháu làm sao
Sao chọc mẹ cháu tức ra nông nổi này?”
Vài phút sau, thím Trần cũng chạy ra, “Sao sao
Hữu Vi
Cháu không phải đang đi làm hả
Cháu…
Hai người…..Làm gì ở đây
Ai da, Hiểu Hồng đừng khóc nữa
Hữu Vi, mẹ cháu cực khổ mới nuôi cháu lớn nên người, cháu chọc mẹ cháu làm gì nha.”
Ở đại tạp viện, nhân duyên của Lưu Hiểu Hồng rất tốt, tính cách chị ấy hào sảng, không e thẹn
Sau khi gả qua Phương gia được mấy tháng thì chồng mất, trừ bỏ nuôi con trai thì chị ấy còn phải nuôi thêm mẹ chồng
Một nhà ba người đều dựa vào chị ấy
Cực khổ hơn nửa đời người, cũng chưa từng thấy Lưu Hiểu Hồng khóc đến như vậy
Phương Hữu Vi không để ý tới mọi người, chỉ cúi đầu, không nói lời nào
Nhưng hai vai đang run run, có thể thấy cậu ấy đang cố gắng khắc chế bản thân
“Ba điểm
Nửa năm trước thằng bé thi đại học thiếu ba điểm thì đậu được đại học chuyên khoa
Nó nói muốn học lại, mọi người nói xem, lấy điều kiện nhà tôi thì tiền đâu cho nó học lại một năm
Hơn nữa, xã hội bây giờ có bằng trung cấp là đã tốt rồi.”
“Vốn dĩ nó đã đồng ý với tôi không học lại, tìm việc làm trong một nhà máy, để người làm mẹ như tôi được hưởng phúc
Tôi tin thật, còn nước mắt ngắn nước mắt dài nói Hữu Vi nhà chúng ta đã lớn
Có thể chống đỡ cho gia đình!”
“Nó nói nó tìm được công việc trong một xưởng đúc, mỗi tháng 30 đồng, khi vào chính thức thì 50 đồng
Mọi người nói xem, đây là công việc tốt đúng không
Tôi xe đạp cũng không đi, đưa cho nó dùng
Kết quả là hôm nay tôi đi theo nó, mọi người biết tôi thấy gì không?”
“Thấy gì?” mọi người không hẹn mà cùng nói
Lưu Hiểu Hồng thật sự tức giận, trực tiếp nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ Hữu Vi nhà tôi không đi làm
Mà nó tới trường học lại!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.