Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 254: Còn Thích Vẽ Không?




Editor: Tô Nhi
—----------------
Trước đó, khi Hữu Vi đi thi đại học, chị ấy cũng ảo tưởng rằng con trai mình có thể thi đậu sau đó được nhận vào văn phòng
Đáng tiếc….Aizzz
“Vẽ bản vẽ
Nghe giống như rất nhẹ nhàng, vẽ tranh thôi sao
Sinh viên nào cũng vẽ được sao?”
Thím Điền hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Không, không phải
Không phải sinh viên nào cũng vẽ được đâu
Loại này, phải học từ mỹ thuật từ nhỏ, sau đó thi đậu học viện nghệ thuật
Khi ra trường có thể làm họa sĩ hoặc thiết kế…”
Chỉ nói đơn giản thì mọi người trong nội viện cũng đã hiểu sơ sơ
Giống như hiểu cũng giống như không hiểu
“Sau khi tốt nghiệp, dựa theo chương trình học, phân phối đến các đơn vị tương ứng, về cơ bản thì tiền lương không bao giờ ít.”
“Vẽ là vẽ cái gì nha
Vẽ có thể kiếm nhiều tiền như vậy sao?” Lưu Hiểu Hồng hỏi
“Chị, chị đừng coi thường vẽ tranh
Vẽ tranh rất tốt, ngành nào mà không cần nhân tài
Đãi ngộ của vẽ tranh tốt lắm không kém mấy ngành khác đâu!”
Kiều Lộ đếm đếm, “Giống như có thể làm cho bộ phận nghiên cứu sản phẩm vẽ bao bì đóng gói, hoặc là thiết kế nhà ở a… Mấy cái đó đều yêu cầu phải biết vẽ cả
Hiện tại, không có ngành nào mà không cần phải thiết kế cả
Vẽ tranh a, chính là nắm kim bài trong tay
Mọi người biết nắm kim bài là gì không?”
Mọi người đều nhìn qua phía Kiều Lộ, nhất trí lắc đầu, “Là ý gì?”
“Chính là đi đến đâu cũng không sợ thất nghiệp
Tựa như….Tựa như bán sắt
Nếu ai có thể học mỹ thuật thật giỏi a, đi đến đâu cũng không cần lo tìm việc làm!”
“Nha, còn có thể như thế sao
Vậy phải thông minh lắm mới học được a?”
Kiều Lộ nghẹn cười, “À không, môn này không cần thông minh, chỉ cần chịu học, thích học…
Không hề khó
Nhưng tại sao hiện giờ lại ít nhà thiết kế như vậy?”
“Đúng a, vì sao?” Mọi người trăm miệng một lời
“Aizzz” Kiều Lộ tỏ vẻ tiếc hận thở dài, “Hiện tại, người lớn trong nhà đều không chú trọng bồi dưỡng tài năng hội họa
Có phải mọi người chỉ xem trong mấy môn toán hóa gì đó thôi có phải hay không?”
“Đúng vậy, kia, có vấn đề gì sao?” Thi đại học không phải là thi mấy cái này hay sao
Không chú trọng mấy môn này thì chú trọng môn nào
“Vấn đề là ở chỗ này đó
Nếu mọi người nghĩ thoáng hơn một chút, thi văn hóa không đậu thì đổi qua thi mỹ thuật
Như vậy thì có thể trở thành sinh viên, sau khi học xong ra trường làm trong văn phòng tiền lương không thấp.”
“Cái cậu sinh viên mà chị em nói lương 70 đồng một tháng, lúc còn đi học, thành tích văn hóa của cậu ấy không tốt lắm, cũng ngang ngửa với Hữu Vi, cố gắng lắm thì đậu đại học
Nhưng mà cậu ấy đột nhiên chuyển quan thi mỹ thuật thì trực tiếp đậu vào khoa chính quy!”
Này không phải là lời vô căn cứ, lúc cô học cao trung có một bạn học như vậy thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vốn dĩ bạn học ấy không đủ năng lực để thi đậu trường văn hóa, khi cách ngày thi đại học còn 3 tháng, bạn học ấy đột nhiên chuyển qua học mỹ thuật, đi các lớp tập huấn
Cuối cùng đậu trường mỹ thuật với điểm sao vô cùng cao, đường đường chính chính thi đậu vào trường đại học
Ai dám nói bạn học này không có trình độ
Chỉ là mỗi người đều có sở trường riêng thôi
“Cái gì, thật sự
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Học vẽ có thể đậu trường đại học, hơn nữa còn đậu khoa chính quy?” Lưu Hiểu Hồng thừa nhận chị ấy thật sự động tâm
Nhớ đến hồi nhỏ Hữu Vi thường xuyên ở trên vở vẽ vẽ viết viết cái gì đó, còn quấn chị ấy đòi mua bút màu nước, sách mỹ thuật, lung tung các thứ
Nhưng hồi đó, làm gì có tiền mà mau mấy thứ ấy
Hiện tại thì sao, Hữu Vi còn thích vẽ không
“Đúng vậy, năm 78, nhà nước đã mở một trường đại học dành riêng cho các ngành nghệ thuật a
Bao gồm thanh nhạc, nhạc cụ, mỹ thuật, vũ đạo….Có nhiều ngành lắm, nếu lựa chọn đi theo con đường nghệ thuật thì thành tích văn hóa không cần quá tốt
Giống thành tích của Hữu Vi thì không cần qua lo
Nhưng mà phải xem cậu ấy có thích không, nếu không thích, có học vẽ cũng không hiểu.”
“Mau mau mau, Quế Phương, mau nghe nhiều một chút
Không phải hai con gái cháu thành tích cũng tốt sao, nói không chừng về sau có thể đi theo con đường này.” Thím Điền nhanh chóng kéo người lại
Ngô Quê Phương khiêm tốn cười cười, “Cái gì mà thành tích tốt, chỉ là học được thôi, thi đại học còn xa lắm.”
Tuy nói là như vậy, nhưng chị ấy vẫn dựng lỗ tai lên nghe, đương nhiên là chị ấy cũng hy vọng con gái mình thi đậu đại học, làm nở mày nở mặt gia đình
“Khá tốt, chỉ cần học vẽ tranh, sau này sẽ không cần lo tìm việc nữa
Còn có thể ngồi văn phòng, lương cũng rất cao.” Lưu Hiểu Hồng hâm mộ nói
“Hiểu Hồng, cháu nghe không hiểu Kiều Lộ nói sao
Không phải học vẽ tranh là được mà dựa vào vẽ tranh để thi đậu đại học
Thi đậu đại học rồi mới không lo thiếu việc, ai da, còn cả không lo về lương thưởng!” Thím Điền sửa lại cho đúng
“Nga, đúng là, chỉ cần thi đậu đại học, cả đời liền không phải suy nghĩ nhiều nữa.” Cả đời không sầu không lo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.