Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 257: Trần Giai Mỹ Tìm Đến




Editor: Tô Nhi
—---------------
Tết Tây qua đi, lại một năm nữa lại đến
Một nhà ba người bắt đầu chuẩn bị hành lý để về bắc ăn tết
Kiều Lộ cũng đã chuẩn bị quà tặng để biếu cho người nhà Từ Hải Châu
Tặng cho anh trai Từ Hải Châu chiếc đồng hồ, chị dâu cái áo khoác, mẹ chồng là nhân sâm….Nghe nói anh trai của anh anh có đứa con gái ba tuổi, vậy….cô tự thiết kế cho cô bé một chiếc váy, chờ qua tháng ba là có thể mặc, đảm bảo bận vào sẽ xinh hệt như một cô công chúa
Cách thời điểm khởi hành còn nửa tháng, Kiều Lộ có đủ thời gian để chuẩn bị đồ đạc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô giành ra một ít thời gian để làm cho chồng và con trai mỗi người một balo bằng loại vải hay dùng để may đồ lao đồng, rất chắc còn bền nữa
Tuy rằng, balo này không quá đẹp mắt nhưng về tính ứng dụng rất cao
Hai bên balo có thêm một ngăn nhỏ để đựng bình nước, bên trong có ba ngăn nhỏ và có một ngăn bí mật để đựng đồ vật quý giá
Mấy ngăn còn lại, ngăn nào cũng có thể đựng đồ
Nhận được balo nhỏ của mình, cậu nhóc Kiều An kích động đến nổi nhảy cẩn tại chỗ
Cậu nhóc đi vào phòng lấy hộp đựng bí mật của mình ra, bỏ toàn bộ đồ vào trong
Kiều An còn nói rất hùng hồn: “Ba ba nói chúng ta phải ngồi xe lửa hết ba ngày, cho nên chúng ta mang theo nhiều đồ ăn một chút bằng không sẽ đói bụng.”
Kiều Lộ dở khóc dở cười, “Trên xe lửa có bán đồ ăn hộp chúng ta có thể mua trên đó
Hơn nữa, không phải còn có ba ba với mẹ ở đây sao
Con đừng lo lắng nữa, ba mẹ không để con bụng đâu?”
Đôi mắt màu hổ phách đảo một vòng, cười hỏi: “Kia, vậy trên xe lửa có bán bánh không mẹ
Có đường không ạ
Còn có bánh quy nữa
Có….”
“Có, tất cả đều có nhưng mà đều phải bỏ tiền ra mua.” Kiều Lộ xoa loạn tóc của con trai
“Mẹ, vậy con tự mang đi được không
Như vậy thì chúng ta sẽ không phải tốn tiền để mua.” Nhóc phải tiết kiệm tiền cho ba mẹ
“Có thể nha, nhưng mà balo của con thì con phải tự mình đeo, nếu nặng con cũng không thể đưa cho ba ba, bởi vì ba ba còn phải mang rất nhiều hành lý.”
“ n, con sẽ tự mình mang, không đưa qua cho ba ba!” Kiều An kiên định gật đầu, đeo balo trên lưng chạy ra ngoài sân, “Mẹ, mẹ nhìn nè, con đeo balo nè
Con có thể vừa đeo balo vừa chạy
Còn chạy rất nhanh nữa đó.”
Trần Cảnh Khang bưng bát cơm từ trong nhà đi ra, kinh ngạc, “Kiều An, mẹ mua cho em cặp sách mới sao?”
Kiều An dừng chân lại, đứng bất động, để cho Trần Cảnh Khang sờ balo mới của mình, “ Ân, là mẹ làm cho em, mẹ còn làm cho ba ba một cái giống hệt như vậy.”
“Oa, ba ba em cũng có?” Trần Cảnh Khang vừa nhai cơm vừa mơ hồ nói
Kiều An kiêu ngạo mà ngẩng đầu, “Đúng vậy a
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì nhà em sẽ đi về bắc, chính là ở một chỗ rất xa chỗ này, là quê của ba ba
Ông bà nội em cũng ở chỗ đó.”
Trần Cảnh Khang kinh ngạc há hốc mồm, “Thì ra là em có ông bà nội a, anh còn tưởng rằng em chỉ có ba mẹ và dì hai thôi.”
Trần Giai Mỹ bưng chậu gỗ từ trong nhà đi ra, cô ấy định đi tới giếng bỗng nhiên bị thu hút bởi thân ảnh nhỏ của Kiều An
Dừng một chút, đột nhiên bỏ chậu gỗ xuống, chạy vào phòng, không đến nửa phút sau lại chạy ra, chạy thẳng về phía nhà Kiều Lộ
Lúc này, Kiều Lộ đang ở nhà may balo cho Từ Hải Châu, nhìn thấy người tới, ngẩng đầu lên nhìn nhưng tay vẫn tiếp tục làm, “Giai Mỹ, có chuyện gì sao?”
Nhìn nhìn một vòng quanh nhà, cô ấy có chút ngại ngùng, gãi gãi mặt hỏi: “Cái kia….Nhà chị có bán đồ nào rẻ mà phụ nữ yêu thích không?”
Cách nói chuyện không giống với người, hình như là cẩn thận hơn
Kiều Lộ nhìn cô ấy, có vẻ như cô đã biết mục đích đến đây của Trần Giai Mỹ
“Là áo khoác đó, có rất nhiều nữ đồng chí thích.”
“Không phải, chị nghe không rõ sao, tôi nói món rẻ.” Trần Giai Mỹ không biết phải tả như thế nào
Kiều Lộ gãi gãi lỗ tai, “Nga, xin lỗi, món rẻ sao…..”
Cô chỉ vào túi da trên bàn ăn cơm, cô đang chuẩn bị đưa qua cho Ngô Quế Phương làm số lượng lớn, “Cái này rẻ hơn so với quần áo, mười lăm đồng một túi.”
“A
Cái túi này sao?” Cầm lên đánh giá một chút, “Cái túi này không lớn hơn tay tôi là bao nhiêu a….Cô bán mười lăm đồng
Gian thương a!”
Trần Giai Mỹ thừa nhận, túi này đẹp thì có đẹp thiệt
Chính là, túi nhỏ như vậy, có thể đựng được cái gì a
Bỏ một ít tiền, một hai sợi dây cột tóc liền đầy túi đi
“Không phải vậy
Cô sờ túi thử đi, túi này làm từ da không phải từ vải bố
Cô biết vải da mặt hơn vải bố bao nhiêu không?”
“Nhiều ít?” Vuốt vuốt bề mặt da, hỏi
“Mắc hơn gấp ba lần.”
“A…..Thiệt hay giả vậy, mắc như vậy sao?”
Kiều Lộ hơi hơi cong môi, chỉ vào giày da trên chân Trần Giai Mỹ, “Tôi hỏi cô một chút, giày da trên cô đi bao nhiêu tiền một đôi?”
“Ách….” Nếu hỏi giá của đôi giày da heo này thì nó thật sự cũng mắc, một đôi 27 đồng
Ngẫm nghĩ lại, túi da này bán 15 đồng cũng là hợp lý rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.