Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 262: Lên Tàu




Editor: Tô Nhi
—----------------
Tầm đầu giờ chiều, hai vợ chồng Kiều Lộ tay xách nách mang đi đến ga tàu hỏa
Không thể không nói, Từ Hải Châu dự đoán rất chính xác, từ cổng nhà ga lên được tàu hỏa phải mất một tiếng đồng hồ
Bởi vì phải bảo vệ Kiều An để không bị người khác dẫm trúng, không bị đi lạc cho nên tốc độ chậm đi rất nhiều
Chen vào được vẫn chưa xong đâu, cả ba người còn phải chịu đựng cảnh chật chội ở phòng chờ
Mặc dù bây giờ đang là mùa đông lạnh giá nhưng cả hai vợ chồng đều mồ hôi đầm đìa
Thật vất vả mới tìm được một góc nhỏ để ngồi xuống, hai người nhanh chóng đặt hành lý xuống
Kiều Lộ ngồi trên đống hành lý ôm Kiều An ngồi trong lòng mình
“Anh cũng ngồi xuống nghỉ một lát đi, An An, qua chỗ mẹ ngồi này.”
Bạn nhỏ Kiều An vặn vặn mông, Từ Hải Châu trên người Từ Hải Châu tuột xuống, nhà vào trong lòng Kiều Lộ
Từ Hải Châu cũng không ngồi xuống, thời buổi này ở ga tàu đều rất loạn, anh phải đề cao cảnh giác một chút
Ở thập niên 80, cơ động vẫn chưa phổ biến lắm, chỉ đến Tết m Lịch mới có mấy người dân quân cơ động, nhưng số lượng vẫn rất ít
Theo đội ngũ xếp hàng tiếng vào trạm, hai người gắt gao nắm lấy tay Kiều An phòng ngừa cho cậu nhóc bị lạc
Thật vất vả mới lên được xe lửa, những toa ghế cứng khắp nơi đều là người, còn bên toa giường nằm chỉ rải rác mấy người, đúng là thanh tịnh hơn không ít
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giường nằm gì đó đúng là quá thoải mái a
Thoát được khỏi biển người, một nhà ba người chậm rãi đi qua toa bên này, rốt cuộc cũng không phải ngửi mấy mùi hỗn tạp nữa rồi
Liếc mắt nhìn một vòng, người ở toa giường nằm không phải là mặc quân trang thì cũng là mặc đồ “lão cán bộ” giống Tô Trung Sơn
Thời buổi này, vé giường nằm không hề dễ mua
Loại vé này chỉ có mấy đơn vị sự nghiệp hoặc nhà máy mua cho nhân viên mình đi công tác
Một nhà ba người như bọn họ rất hiếm người mua được vé thế này
Trong lúc nhất thời, không ít ánh mắt tập trung vào cả nhà bọn họ
Tiến vào toa xe, dựa theo dãy số mà ba người tìm được buồng ngủ
Kiều Lộ nhỏ giọng dặn con trai, “An An này, chỗ này có rất nhiều người lớn, chúng ta không thể ồn ào, con làm được không nhỉ?”
Cậu nhóc Kiều An cũng học cô, hạ thấp giọng “ n, con biết rồi mẹ.”
Đây là lần đầu tiên Kiều An ngồi xe lửa, cậu nhóc hưng phấn đến nổi không ngừng nhìn ra ngoài
Mở cửa sổ ra, hổn hà hổn hển bò lên giường rồi ngồi bên cạnh cửa sổ, Kiều Lộ thấy thế thì nhanh chóng ôm người lại
“Cẩn thận một chút, chỗ này gió lớn, gió thổi bay con thì mẹ biết đi tìm ở chỗ nào nha.”
“Vậy mẹ ôm con.” Mẹ ôm liền an toàn rồi
“Mẹ ôm con rồi, con có thể vươn tay ra nè
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mẹ nhìn xem, con không sợ nữa.”
Ỷ có mẹ ở đằng sau nên không còn thấy sợ gì cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Coi chừng tay nhỏ bị gió thổi cho đông cứng.” Kiều Lộ dở khóc dở cười đem tay con trai kéo vào
“Chờ thêm hai ngày nữa đến bắc rồi xem con có dám vươn tay ra ngoài không?”
Mời vừa lên xe nên mọi thứ còn mới mẻ, dần dần, đại khái là qua nửa tiếng, phong cảnh ven đường không phải là đồng cỏ thì là đồi núi, cậu nhóc Kiều An có chút mệt mỏi
Rút vào người Kiều Lộ, ngáp một cái, “Mẹ ơi, con buồn ngủ quá.”
Khẽ vuốt đầu con trai, “Mệt thì đi ngủ, con muốn ngủ giường ba hay là ngủ giường mẹ?”
Ba người mua hai vé giường nằm, một trên một dưới
Kiều Lộ nằm ở tầng dưới vừa tiện vừa an toàn, Từ Hải Châu thì nằm ở tầng trên
Đối diện anh là một nam nhân mặc đồ quân nhân, hai giường còn lại không có nệm, không biết là không có người mua hay là do hành khách đó không lên xe
“Ân….Con muốn ngủ giường mẹ, chờ lát nữa khi nào con muốn đi ngủ tiếp thì con sẽ ngủ với ba ba.”
Kiều Lộ cười cười vỗ mông con trai, “Được, mau đi ngủ thôi, mẹ ôm con tới giường dưới.”
Sau đó trực tiếp ôm con trai lên giường đi ngủ
Thời điểm tỉnh lại, vừa vặn đến một trạm dừng chân
Lúc này xe lửa đã dừng ở một huyện nhỏ, người lên người xuống tấp nập
“Oa ~” Còn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn, Kiều An dụi mắt, cậu nhóc không thể tin được vào mắt mình, “Mẹ ơi, bên ngoài có thật nhiều người a
Cái kia, còn có xe nhỏ nữa, trên xe có thật nhiều đồ ăn!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.