Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 265: Nhà Hàng Trên Xe Lửa




Editor: Tô Nhi
—---------------
Trong lòng Từ Hải Châu cũng rất sợ hãi, anh cảm kích quay đầu nói cảm ơn với người quân nhân
Thu hồi ánh mắt nhìn về phía Kiều An, người quân nhân hào phóng xua tay, “Không cần cảm ơn, việc nên làm.”
Sau chuyện này, Kiều An không còn dám làm loạn trên xe nữa, cậu nhóc ngồi thành thành thật thật ở trong lòng Kiều Lộ, không rên một tiếng
Sắc trời ngoài cửa sổ càng ngày càng tối, màn đêm dần buông xuống, ngoài cửa sổ chỉ còn một mảnh rừng núi hoang vắng
Bây giờ, nhìn ra bên ngoài cũng chỉ có thể thấy vầng trăng treo lơ lửng trên bầu trời và những ngôi sao lấp la lấp lánh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đại khái tầm bảy giờ rưỡi tối, người quân nhân móc một chiếc bánh nướng ra gặm
Bởi vì bị kinh sợ nên tối nay Kiều An vẫn tiếp tục ngủ với Kiều Lộ
Cũng may là đêm nay cậu nhóc không thấy ác mộng, còn ngủ rất ngon đến tờ mờ sáng mới tỉnh dậy
Sau khi tỉnh dậy, Kiều An cũng không nháo không ồn, ngoan ngoãn dựa vào ngực Kiều Lộ nhìn cảnh sắc bên ngoài
Thẳng cho đến khi Từ Hải Châu đi vệ sinh, vươn tay ra muốn ôm cậu nhóc, Kiều An mới đưa tay ra
Từ Hải Châu khom lưng đem con trai ôm khỏi Kiều Lộ, trong lòng mơ hồ Kiều Lộ giật mình tỉnh giấc
Nhìn thấy là Từ Hải Châu cô mới an tâm ngủ tiếp
Ngủ một giấc đến 10 giờ mới tỉnh, cô quyết định chờ đến 11 giờ rồi ăn cơm trưa luôn
Mười hai giờ, một nhà ba người đến toa có nhà hàng mà nhân viên giới thiệu để ăn cơm
Thời buổi này, nhà hàng trên xe lửa vẫn rất xa hoa, đồ ăn còn đa dạng hơn phong phú, còn có cả thực đơn riêng để gọi món
Trong đó không thiếu những món ăn xa hoa, ví dụ như là cá cờ kho, sò nướng hoa quế, gà hầm uyên ương, vịt thần tiên, thịt viên phỉ thúy,....tất cả đều là những đầu bếp có tay nghề cao làm
“Không tệ chút nào, chỉ là giá không hề rẻ chút nào.” Nhìn thực đơn, Kiều Lộ nhỏ giọng nói
Nhìn qua cô vợ nhỏ, Từ Hải Châu đặt tay lên vai Kiều Lộ, kề sát vai cô, cười nói: “Muốn ăn cái gì thì cứ gọi, tiền ăn này nhà mình vẫn có đủ.”
Hai năm nay kiếm tiền vẫn đủ cho cả nhà bọn họ tiêu xài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ra bên ngoài, ăn ngon vẫn là quan trọng nhất
Nhìn nhìn qua chỗ mấy hành khách đang ăn cơm chỗ này, không phải lão cán bộ thì cũng chính là quân nhân, thậm chí còn có khách nước ngoài, trách không được mà đồ ăn đa dạng như vậy….
Cuối cùng, bọn họ trọn một canh một kho, lại thêm một ít đồ ăn Kiều An thích, vừa vặn một bàn, Từ Hải Châu lấy thực đơn lại thêm một phần thịt kho tàu
Kiều Lộ trợn mắt há hốc mồm, “Có thể ăn hết sao?”
Cái này ba người lớn ăn còn không hết
“Phần này là để đưa cho đồng chí ở giường đối diện.” Từ Hải Châu giải thích
Nói đến đây, Kiều Lộ mới nhớ tới ngày hôm qua đồng chí đó cứu Kiều An cô còn chưa kịp cảm ơn
“Vẫn là anh cẩn thận.”
Một bữa ăn no căng cả bụng, Kiều An vẫn chưa đã thèm mà liếm môi, Kiều An hỏi: “Mẹ, chúng ta còn đến đây ăn nữa được không?”
“Con thích sao
Thích thì con nói ba ba mời người ta về nhà mình nấu cơm, làm đầu bếp riêng cho nhà mình, ba con là quản gia của nhà mình.” Cô chọc chọc trán con trai, vừa nói vừa nhìn Từ Hải Châu cười trêu
Từ Hải Châu bật cười, xoa xoa tóc cô, thoải mái dựa vào ghế, “Hỏi mẹ con đi, mẹ con mới quản tiền.”
Kiều An cào cào mặt, mê mang, rốt cuộc nên hỏi ai nha
Một người quản gia, một người quản tiền…..Ai đều cũng rất lợi hại
Rối rắm nửa ngày thì cậu nhóc bị nắm tay ra khỏi toa nhưng vẫn chưa biết nên hỏi ai
Trên đường đi qua về toa còn phải đi qua vài toa nữa, cậu nhóc được Kiều An ôm trong ngực Từ Hải Châu, nhưng cậu nhóc vẫn không ngừng nhìn bốn phía xung quanh
Trên xe chen chúc đầy người, một ghế ngồi ba người, có ghế còn ba bốn người….Thậm chí còn có mấy đứa bé ngồi trên bạn bè, có đứa trẻ thì nằm ngủ trên vai ba mẹ
“Mẹ ơi, sao toa xe này chật như vậy, mọi người không thấy ngồi chỗ này rất nóng sao
Mọi người ngồi như vậy rất nhiều ngày sao?” Rời khỏi toa ghế cứng, Kiều An rầu rĩ hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoàn cảnh có thể cảm nhiễm, hoàn cảnh làm con người nảy sinh cảm xúc
Trong hoàn cảnh như vậy làm cho người khác cảm thấy phiền muộn
“Đúng vậy.” Kiều Lộ đi phía trước dẫn đường, vừa nhìn toa tàu vừa trả lời con trai
Cậu nhóc cọ cọ vào bả vai Từ Hải Châu, quay đầu lại, ngập ngừng nói: “Toa này không có giường, bọn họ ngủ như thế nào ạ?”
“Mọi người ngồi ngủ.” Kiều Lộ nói
“Kia, mọi người không mệt sao?” Kiều An hỏi
Kiều Lộ: “Mỏi a, nhưng không có biện pháp khác, không phải ai cũng có thể ngủ giường nằm được.”
Kiều An: “Vì sao vậy ạ?”
Kiều Lộ: “Giường nằm rất mắc nha.”
Cậu nhóc trầm mặc một lát, nhìn mặt Từ Hải Châu, hai ba con nhìn nhau, Từ Hải Châu cười ra tiếng, “Nhìn ba làm gì nha.”
Kiều An liều mạng ôm chặt lấy Từ Hải Châu, ồm ồm: “May là ba mẹ còn tiền, sau này con lớn lên, con cũng muốn kiếm tiền để cho ba mẹ có thể ngủ giường.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.