Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 266: Tới An Thành




Editor: Tô Nhi
—---------------
Kiếm được tiền mới có thể ngủ giường nằm, nhóc sẽ không để Tiểu Bảo Bảo của mình sẽ khổ cực ngồi ghế cứng đâu
(An An nhà mình nghĩ xa quá đi hà)
Hai vợ chồng nhìn nhau không tiếng động cười cười
“Được nha, mẹ chờ đến ngày đó.”
Thịt kho tàu được gói trong một hộp nhựa
Lúc đưa cho người quân nhân, anh ấy rất bất ngờ, anh ấy liên tục cự tuyệt
Thẳng cho đến khi Từ Hải Châu nói cảm ơn vì chuyện ngày hôm qua, anh ấy mới dám nhận
“Chỉ có món thịt kho tàu cũng không biết anh ăn đủ không?”
‘Đủ rồi, đủ rồi, nhiêu đây là đủ rồi
Thịt này rất tốt rồi….”
Người quân nhân vẫn móc bánh nướng trong túi ra ăn, chỉ là hôm nay nhiều hơn một phần thịt kho tàu, mùi vị nồng nàn, thịt heo hầm mềm, còn chưa kịp nhai đã tan trong miệng
Bánh nướng chấm nước thịt, ăn miễn bàn có bao nhiêu ngon
Người quân nhân không đem phần thịt ăn hết, chỉ ăn một nửa, dùng nắp đậy lại buổi tối lại ăn tiếp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy nằm giường thoải mái hơn ghế ngồi nhưng nằm ba ngày ba đêm thì vẫn rất mỏi người
Thừa dịp đến trạm nghỉ chân, hai vợ chồng mang Kiều An xuống đi dạo cho giãn gân giãn cốt, tuy rằng cũng chỉ có vài phút nhưng mà có hơn không
Từ Lê An đến An Thành đi cả ngàn km, ngồi xe lửa mất mấy ngày như giãn cách với cả thế giới
May mắn bên cạnh còn có con trai và chồng, có xe giường nằm, còn có tiền có thể ăn ngon, cuộc sống như vậy đến 99% mọi người đều cảm thấy thoải mái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không thể không cảm thán, quyết định mua vé giường nằm là quyết định sáng suốt
Trên đường, Từ Hải Châu cẩn thận đem tình huống nhà mình giải thích kỹ càng cho Kiều Lộ từ họ hàng đến bạn bè
Ngoài ra anh còn chỉ cho hai mẹ con một chút từ ngữ địa phương của phương bắc, có món gì ngon mà ở nam không có, còn có cả chuyện lúc nhỏ của anh….
Xe lửa chạy xình xịch một đường hướng về phương bắc
Nhiệt độ ngoài trời ngày càng thấp, khí lạnh cũng đã tràn vào toa xe, con người cũng làm biếng hoạt động hơn
Lại giương mắt nhìn qua làn sương mờ, rốt cuộc cũng tới trạm An Thành
Mọi người vội vội vàng vàng chen lấn để xuống xe, thế nhưng một nhà ba người Kiều Lộ lại không vội, ba người đứng chờ mọi người đi xuống gần hết rồi mới xuống xe
Một tay nắm hành lý tay khác nắm người tay người nhà rồi cùng nhau xuống xe
Không khí bên ngoài rất thoáng nhưng mà rất lạnh
Cơn lạnh ập đến bất ngờ, ai ai cũng nhịn không được mà rùng mình
Sự thay đổi nhiệt độ giữa trên tàu và bên ngoài cộng thêm những cơn gió lạnh không ngừng gào thét cứ ùa vào cơ thể
Hít sâu một hơi, cả người cũng rung lên, thiếu chút nữa đã bị gió thổi bay đi
Lạnh, quá lạnh, lạnh đến kinh người ~ Cái lạnh của phương bắc không hề giống với phương nam, chỉ cần đứng bên ngoài một chút liền bị đóng băng
Trừ bỏ lạnh ra thì càng có rất nhiều thứ xa lạ khác
Kiều An mở to mắt nhìn bốn phía xung quanh, đứng ở ga tàu lửa nhìn về phía xa xa, phảng phất như phát hiện một châu lục mới
Phương bắc và phương nam thật sự khác biệt quá lớn
Nhìn phương nam dịu dàng e lệ đã quen giờ nhìn tuyết phủ trắng xóa, lại có cảm giác mạnh mẽ riêng của phương bắc, Kiều An có chút không quen
Đặc biệt là kiến trúc ở hai nơi này khác biệt rất lớn
Phương nam mưa nhiều nên nhà đều là mái hình tam giác để nước mưa chảy xuống
Mà phương bắc bởi vì nhiệt độ ẩm thấp, lại có gió lớn, nên nhà cửa thường được xây thành hình bằng để giữ nhiệt
Mặc dù ở phương nam cũng có tuyết nhưng cùng lắm thì tuyết chỉ động lại một ngày, qua hôm sau đã tan thành nước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng ở An Thành, tuyết rơi không ngừng, trên mặt đất toàn là tuyết, còn có rất nhiều hình dạng
Có thể là do tuyết động quá nhiều nên đám trẻ con đã tạo nên những người tuyết
Trách không được trong sách lại nói, cái gì mà tuyết nhiều như lông ngỗng, tuyết từ trên trơi rơi xuống giống hệt như ngỗng đang thay lông
Vốn dĩ cả một đường mệt mỏi, nhưng khi mẹ con Kiều Lộ thấy “kỳ quan” như vậy tất cả mệt mỏi đều bay đi, tinh thần tốt lên trông thấy
Đi một hồi lâu, rốt cuộc cũng ra tới cổng, càng ra bên ngoài tuyết càng dày đặc, ước chừng cũng phải cao đến gối của Kiều An
“Mẹ, con muốn sờ tuyết!” Lạnh đến mức rút cổ vào trong áo nhưng vẫn còn muốn chơi tuyết
Nghe như vậy, tâm Kiều Lộ cũng ngứa ngáy
Cười cười, ngẩng đầu nhìn Từ Hải Châu, chớp chớp đôi mắt, “Em có thể sờ tuyết được không?”
Đôi mắt hạnh xinh đẹp nháy nháy hệt như một đứa trẻ đang làm nũng
Từ Hải Châu bật cười, tiếp nhận hành lý từ trên tay cô, “Muốn chơi thì cứ chơi nhưng đừng chơi lâu quá cẩn thận bị cảm lạnh.”
“Ai nha, ba ba thật tốt.” Kiều Lộ hài hước nói
“Ba ba là tốt nhất!” Cậu nhóc Kiều An cũng vui vẻ tiến lên ôm anh, sau đó lại quay sang nghịch tuyết

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.