Editor: Tô Nhi
—---------------
Hai mẹ con Kiều Lộ nặn cầu tuyết, chơi vô cùng vui vẻ
“An An, con nhìn nè, mẹ nặng một quả cầu tuyết còn lớn hơn cả đầu con.”
“Mẹ chờ một chút, bây giờ con nặn một quả cầu còn lớn hơn quả cầu tuyết của mẹ.”
Cầu tuyết càng lớn càng không thể cầm trên tay, Kiều An chỉ có thể ôm trong ngực
Kiều Lộ nâng quả cầu tuyết lên, nhẹ nhàng ném về phía con trai, quả cầu tuyết vỡ ra thành những vụn nhỏ
Cả người Kiều An đều được bao bọc một cách cẩn thận, tuyết không thể chui vào người cùng lắm thì chỉ văng lên má
Sửng sốt một chút, cậu nhóc vui vẻ nhảy nhót, “Mẹ ngồi xuống đi mẹ, con cũng muốn ném cầu tuyết mẹ.”
Lẽ ra một người lớn như Kiều Lộ thì không nên cho trẻ con nghịch tuyết nhưng cố tình cô còn chơi vui hơn cả con trai
Ngồi xổm xuống để cho con trai ném cầu tuyết, sau đó chờ tuyết vỡ tan thì trên mặt Kiều Lộ cũng dính không ít bông tuyết
Hai mẹ con nhìn nhau thấy trên mặt đối phương đều là tuyết thì bật cười không ngừng
Một lớn một nhỏ nháo hi hi ha ha, còn vị chồng/ ba bên này thì đứng một bên nhìn hai mẹ con vui đùa ầm ĩ
Trên vai, trên khuỷu tay Từ Hải Châu lúc này đều chất đầy hành lý nhưng trên khuôn mặt và ánh mắt của anh lại chứa đựng vô vàn sự sủng nịnh
Mọi người đi ra đi vào nhà ga xe lửa không ngừng, ai cũng vội vội vàng, không ai rảnh rỗi mà để ý một nhà ba người đang hạnh phúc
Đại khái chừng năm phút sau, rốt cuộc hai mẹ con cũng chơi đủ rồi
“Lạnh quá, không chơi nữa.”
Kiều An cũng học theo Kiều Lộ phủi sạch tuyết trên tay để cho chúng rơi xuống
“Tay con cũng lạnh nha ~” Kiều An vui vẻ cười rộ lên, tiện đà nắm chặt tay Kiều Lộ, “Tay mẹ cũng thật lạnh.”
Kiều Lộ cong môi, “Hai mẹ con mình nắm chặt tay nhau một chút liền ấm.”
Từ Hải Châu cười ra tiếng, xốc balo trên vai, “An An tới gần ba ba này, đặt tay lên khuỷu tay của ba để làm ấm.”
“Dạ được ~” Cậu nhóc chạy tới, làm khô tay nhỏ trên áo khoác, rồi mới đặt tay vào khuỷu tay của Từ Hải Châu
Thật sự là ấm quá đi mất, hệt như đang để tay cạnh lò sưởi
Lại nhìn về phía cô vợ nhỏ, “Kiều Lộ, em ở bên này.”
Kiều Lộ cười đi qua, duỗi tay ra, “ n ~ Thoải mái a, có chồng thật là tốt.”
Sau đó một nhà ba người liền dùng tư thế đầy quái dị từng bước từng bước đi ra trạm bên ngoài
Kiều An vẫn còn đang cao hứng, cậu nhóc nhảy chân sao đi bên cạnh ba mẹ
Nhóc cảm thấy không có gì vui vẻ hơn được chơi với mẹ
Trạm xe bên ngoài đậu vô số xe đẩy, xe ba bánh, ai ai cũng đứng chịu lạnh để đón khách
Từ Hải Châu cũng không keo kiệt, anh thu hẳn hai chiếc xe ba bánh để chở, một xe chở anh cùng hành lý, xe khác để cho Kiều Lộ ngồi với con trai
Chỉ hơn nửa giờ đi xe, nhưng hai mẹ con Kiều Lộ vẫn không ngừng cảm thán
Kiều An tò mò đánh giá quang cảnh thành phố, cậu nhóc tò mò mà hỏi chỗ này chỗ kia, Từ Hải Châu đều nhất nhất trả lời cho con trai nghe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
An Thành chính là địa bàn của Từ Hải Châu, bất luận ngõ ngách nào anh cũng đều đi qua, có thể nhìn ra được, Từ Hải Châu khi còn bé là đứa trẻ hiếu động, chạy nhảy không ít
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cười xong, Kiều Lộ bắt đầu lo lắng, càng gần tới nơi, cô càng hoảng
Cũng không biết ba mẹ Từ Hải Châu trông như thế nào, nhìn hung hay là hiền
Tính tình ra sao, bọn họ có thích cô hay không?....Càng nghĩ càng sầu
Cùng với gió lạnh gào thét, xe ba bánh chậm rãi của vào một con ngõ nhỏ, rẽ trái rồi rẽ phải, loanh quanh lòng vòng khiến cho Kiều Lộ thấy chóng mặt
Thẳng cho đến khi xe ba bánh dừng lại trước khoảng đất trống trái, trước mặt Kiều Lộ liền xuất hiện một tòa nhà
Đến nơi rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xuống xe, thanh toán tiền, chiếc xe liền quanh lại ga tàu để kiếm khách khác, chỉ để lại Kiều Lộ kinh hồn táng đảm đứng đây
Hít sâu một hơi, xây dựng tâm lý bản thân cho thật tốt
Từ Hải Châu thấy như thế thì hơi buồn cười, nắm lấy tay cô
“Đừng sợ, có anh.”
Gió lạnh thổi đến mức cả cơ thể đều đông cứng
Kiều Lộ miễn cưỡng cười với anh, nhìn về phía Kiều An, “An An, đợi chút nữa gặp ông bà, con đưa lễ vật gặp mặt cho ông bà có được không?”
Cậu nhóc Kiều An mở to đôi mắt trong suốt, khó hiểu nhìn cô, “Con đưa sao?”
“Đúng nha, con đưa cho ông bà để tạo ấn tượng tốt.”
“Mẹ cũng đưa, mẹ cũng cần có ấn tượng tốt.” Kiều An sợ mẹ mình không chiếm được hảo cảm
Kiều Lộ cười cười, không trả lời, nhưng cô hỏi con trai: “Hồng sâm đưa cho ai?”
Kiều An: “Cho ông bà.”
“Còn đồng hồ?”
Kiều An: “Cho bác.”
“Áo khoác thì sao?”
Kiều An: “Cho…cho bác gái!”
“Ân, đúng rồi.”
“Cón váy nữa, váy là cho em gái.” Kiều An tự tin nói
“Váy để mẹ đưa.” Kiều Lộ nói
“Mẹ phải tạo ấn tượng tốt với em gái sao ạ?” Nghiêng đầu nhỏ khó hiểu hỏi
“Không phải, mẹ đưa cho bác gái, tìm đề tài nói chuyện phiếm.” Nghĩ tới nghĩ lui, toàn bộ nhà Từ Hải Châu người có thể tiếp nhận cô hẳn chỉ có mỗi người chị dâu đi
Rốt cuộc đều là gả qua đây, đều là phụ nữ tội gì phải làm khó nhau, dù sao Kiều Lộ cũng nghĩ như thế
Đi dọc một đường để vào nhà, đi đến chỗ cầu thang của tầng ba, rốt cuộc Từ Hải Châu cũng dừng bước
“Đến rồi, ở lầu ba.”