Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 274: Trên Bàn Cơm




Editor: Tô Nhi
—----------------
“Ai da, ha ha ha ~ Đứa nhỏ này nói gì đâu, chú nghe mà lú lẫn luôn rồi.” Xoa xoa tóc trên đầu mình, người đó lại hỏi: “Ba thích mẹ cháu như vậy sao?”
“ Ân
Ba ba thích mẹ, mẹ cũng thích ba ba.” Không thích thì sao có thể kết hôn, bởi vì thích nên mới sống với nhau nha, đạo lý đơn giản như vậy mà chú này cũng không biết sao
Quá là ngốc ~
Nghiêm Nghễ nhìn bộ dạng đáng yêu của Kiều An, hận không thể đem cậu nhóc về nhà mình nuôi, “Bảo bối An An, cháu mới 4 tuổi hả
Miệng nhỏ sao lại dẻo như vậy?”
“Dẻo miệng là gì ạ?” Kiều An chân thành đặt câu hỏi
“Ha ha ha ~ Là đang khen cháu đó!” Nghiêm Nghễ cười không ngừng
“Đứa nhỏ này, đúng là lanh lợi.”
“Thằng bé giống Hải Châu như đúc, lúc Hải Châu còn nhỏ cũng lanh lợi như vậy, cái miệng này xem ra còn lanh hơn.”
“Thật đúng là, năm đó trong khu chúng ta nhiều con nít như vậy chỉ có Hải Châu là đầu óc tốt nhất!”
Nói rồi lại kể về chuyện hồi nhỏ của Hải Châu, ngoài hành lang náo nhiệt thành một đoàn
Có thể là nhờ câu chuyện tình yêu như cổ tích của Kiều An nhẹ nhàng hóa giải mọi chuyện, cho nên mọi người không còn hỏi chuyện họ của Kiều An nữa, không khí quả thực rất nhẹ nhàng
Sau khi Vu Chi Lan bắt đầu xào rau, Từ Hải Châu liền đem con trai dắt vào nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu nhóc ôm chặt anh, hai ba con áp mặt vào nhau cọ cọ, nhìn vào liền biết quan hệ rất tốt…..Sách, ai nói không phải con ruột
Rõ ràng là thân hơn cả con ruột
Hai vợ chồng Tống Văn Mẫn ăn ý liếc nhìn nhau, cả hai người đều cảm nhận được
“Nhìn đi, em đã nói rồi, dựa theo mắt nhìn của em trai anh sao cậu ấy có thể coi trọng mấy cô gái ở nông thôn được
Cậu ấy cũng không ngốc.” Tống Văn Mẫn liếc nhìn chồng mình
Chị cùng Từ Hải Bình đã quen nhau từ khi học tiểu học cũng xem như là thanh mai trúc mã
Hai người đậu đại học cùng năm, sau khi học xong thì liền kết hôn
Nhiều năm ở chung như vậy, hai anh em nhà này ra sao chị cũng hiểu được ít nhiều
Hiểu biết của Tống Văn Mẫn về Từ Hải Châu cũng không ít hơn so với Từ Hải Bình là mấy
Liếc nhìn một nhà ba người đối diện, nhỏ giọng nói: “Cho dù cô ấy có là người nhà quê nhưng cách cô ấy dạy con trai….So với Miên Miên nhà mình thằng bé còn hiểu chuyện hơn.”
Điểm này thì Từ Hải Bình không thể nào phản bác, anh ấy thừa nhận, lá thư năm ngoái anh ấy đã viết quá đáng
Ai, một đứa trẻ tốt như vậy, thông minh như vậy, sao có thể không phải là con trai của em mình
Kiều An rất thích Từ Nghệ Miên, nơi này chỉ có mình cô bé là gần bằng tuổi nhóc, cho nên nhóc rất thích tìm cô bé nói chuyện
Em gái tương đối thẹn thùng, không thể mở miệng, cho nên Kiều An dứt khoát kể chuyện xưa cho cô bé nghe, quả nhiên là có hiệu quả, Từ Nghệ Miên thỉnh thoảng cũng sẽ đáp lại Kiều An mấy câu
Nhìn hai đứa nhỏ chơi với nhau, Tống Văn Mẫn có chút hâm mộ, chị vội vàng hỏi Kiều Lộ cách giáo dục con cái, cứ như vậy chị em dâu lại bắt đầu một chủ đề mới
Bất tri bất giác, màn đêm đã buông xuống, khoảng tầm 6 giờ, Vu Chi Lan đã làm xong cơm chiều
“Ăn cơm, ăn cơm thôi!”
Bởi vì có thêm một nhà ba người Từ Hải Châu cho nên bữa cơm chiều nay đặc biệt phong phú, tổng cộng có bốn món: thịt kho, thịt heo hầm củ cải, cà tím xào, nấm xào cải trắng, tất cả đều là đồ ăn Đông Bắc chính tông
Kiều Lộ nếm thử mấy miến hương vị không tệ lắm, bên trong không bỏ ớt cho nên hương vị khá thanh đạm
Bầu không khí lúc ăn cơm xem như là hài hòa, Tống Văn Mẫn vẫn luôn lôi kéo Kiều Lộ nói chuyện phiếm, Vu Chi Lan là Từ Hải Châu thỉnh thoảng sẽ nói vài câu, còn Từ Dũng Hạ và Từ Hải Bình thì thờ ơ, không nói tiếng nào yên lặng ăn cơm
Đêm nay thừa dịp mọi người đều đông đủ, Vu Chi Lan cố ý đem thẩu rượu ngâm từ lâu ra
Từ Hải Châu biết uống nhưng anh uống không được nhiêu, so sánh với Từ Dũng Hạ và Từ Hải Bình thì anh chẳng uống được bao nhiêu, hai người này đã uống được mấy chén lớn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Hai vợ chồng hai đứa ở phương nam làm gì?” Rót thêm rượu vào chén, Từ Dũng Hạ hỏi
Khó có khi ba chồng mở miệng, Kiều Lộ nhanh nhảu trả lời trước, “Dạ ba, Hải Châu hiện tại đang bán quần áo, con biết thiết kế quần áo cho nên lúc trong nhà không có chuyện gì làm thì may quần áo để Hải Châu đem ra cửa hàng bán.”
Từ Dũng Hạ liếc qua cô, thực mau thu hồi anh mắt, đem rượu lên nhấp một ngụm, “Thiết kế quần áo?”
Kiều Lộ cười cười, “ Ân, giống như áo khoác trên người con là do con thiết kế, chỉ cần mua nguyên liệu về nhà thì con sẽ may ra những mẫu quần áo chưa có trên thị trường.”
Đây là điều mà người nhà họ Từ chưa từng nghĩ đến, Kiều Lộ là người ở nông thôn, không những ở nhà làm chủ gia đình mà cư nhiên còn giúp Hải Châu buôn bán
Kỳ quái, thật sự là người nông thôn sao

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.