Editor: Tô Nhi
—---------------
Tầm bảy tám giờ, nhà nhà vẫn chưa đi ngủ
Vốn dĩ mọi người đều ở trong nhà cho đỡ lạnh, nhưng ở dưới lầu lại vang lên một trận cười, thanh âm giòn tan, tiếng cười như tiếng lục lạc vừa hoạt bát vừa vui sướng
Có người ra cửa nhìn thử, thì ra là Từ Hải Châu mang theo vợ và con trai ra ngoài chơi ném tuyết
Nghe nói vợ của Từ Hải Châu là người phương nam, phương nam nóng đương nhiên là không có tuyết, trách không được mà buổi tối mà lại chạy ra chơi ném tuyết, chắc là do lần đầu ra bắc nên hào hứng đi
Mấy đứa nhỏ nhà hàng xóm đã ngồi không yên từ lâu, bọn trẻ sôi nổi gia nhập vào cuộc chơi
Trẻ con ở phương bắc đã chơi ném tuyết từ nhỏ, Kiều Lộ và Kiều An sao có thể địch lại
Trước đó một nhà ba người chơi với nhau chỉ là ném qua ném lại, bây giờ có thêm người gia nhập, trực tiếp ném cho hai mẹ con Kiều Lộ không có sức chống cự
Hai người thét chói tai chạy ra phía sau Từ Hải Châu để trốn
Đừng nói là Kiều An ngay cả Kiều Lộ cũng không thể đấu lại, cô xám xịt cùng con trai chạy ra sau lưng Từ Hải Châu để tránh công kích
Này là khinh dễ người phương nam đúng không ~
Bọn trẻ cười ha ha đến cả tầng cao nhất cũng nghe được
Cũng may là còn có Từ Hải Châu ở phía trước chống đỡ
Anh rất linh hoạt, tốt xấu gì Từ Hải Châu cũng là người phương bắc cho nên anh không thể thua ở trò này được
Dù phải bảo vệ vợ và con trai ở phía sau, phía trước thì phải đấu lại bọn nhỏ nhưng Từ Hải Châu cũng không hoảng loạn chút nào
Từ Hải Châu đấu hăng say, một lớn một nhỏ sau lưng anh cũng trốn rất nhiệt tình, hai người nắm chặt áo anh núp ở phía sau, ngẫu nhiên con lấy tuyết ném về phía bọn nhỏ
“Ha ha ha ha ~” Ngày mùa đông lạnh nhưng lại đầy ắp tiếng cười, thật sự là cảnh tượng hiếm thấy
Kết thúc trận đấu, trên người Từ Hải Châu đầy tuyết, mặt dính tuyết, tóc dính tuyết, chật vật cực kỳ
Lại nhìn hai mẹ con sau lưng anh, tóc chỉ loạn hơn bình thường một chút
“Ha ha ha ha ~” Thấy bộ dạng chật vật của anh, Kiều Lộ không chút khách khí mà cười ra tiếng
Hai mẹ con hợp lực phủi tuyết trên người Từ Hải Châu, “Thế nào, anh không bị ném đau mặt đúng không?”
Từ Hải Châu lắc đầu, trên mặt là nụ cười vui sướng, “Không, trên cơ bản anh đều né được.”
Phụt ~ Nam nhân này lại bắt đầu cười ngây ngô, phảng phất như hai năm trước đây, lần đầu hai người gặp gỡ, anh cũng nhìn cô cười như vậy
“Còn rất linh hoạt, vừa nhìn là biết khi nhỏ anh chơi không ít.”
Kiều An chơi đến tay mất cảm giác, tay nặng tuyết hết thấy lạnh, ngược lại còn nóng
Cậu nhóc hưng phấn mà nhảy nhót trên tuyết, “Chơi vui thật đấy
Chơi ném tuyết là vui nhất
Ba ba sẽ bảo vệ con với mẹ!”
Chơi ném tuyết thật thú vị, còn có thể chơi chung với nhiều bạn a
Mấy bạn đều không chê nhóc là người phương nam, chơi với nhóc rất nhiệt tình
Bỗng nhiên, phía sau truyền tới bước chân
“Hải Châu, đừng chơi nữa, mau đi đến nhà tắm kỳ cọ đi.” Từ Hải Bình xách theo thùng nước từ trên lầu đi xuống, bên cạnh là cô con gái cưng
“Được.”
“Ngày mai mình chơi với mấy bạn nữa được không?” Kiều An lưu luyến nhìn mấy đứa trẻ ở đây
“Chúng mình đều nghỉ, chúng ta có thể chơi với nhau!” Mọi người nhiệt tình đáp lại
Nhận được câu trả lời vừa ý, lúc này Kiều An mới nắm tay ba ba nhảy nhót đi trên đường lớn
Bên này hai anh em dẫn theo Kiều An vào nhà tắm nam, bên kia Tống Văn Mẫn mang theo con gái dẫn Kiều Lộ đến nhà tắm nữ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là một câu chuyện xấu hổ, mới vừa gặp mặt nhau chưa lâu nhưng đã phải cùng tắm chung
Hơn nữa, người Đông Bắc có thói quen kỳ lưng cho nhau, không khéo chính là chị dâu của Kiều Lộ rất nhiệt tình nói muốn kỳ lưng giúp Kiều Lộ
Kiều Lộ không thể từ chối nhưng trong lòng đã xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất luôn rồi
Chỉ hai mươi phút “ngắn ngủi” nhưng đối với Kiều Lộ nó dài như nửa ngày, cô hận không thể xóa sạch toàn bộ ký ức của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ lúc bước ra khỏi nhà tắm nữ, mặt Kiều Lộ đã bị luộc chín hết như con tôm hùm
Ba người Từ Hải Châu đã chờ sẵn ở cửa, Tống Văn Mẫn vừa ra, đã ôm bụng cười đến chỗ Từ Hải Châu
“Hải Châu a, vợ của cậu tắm mà còn có thể đỏ mặt, đúng là thú vị!”
Kiều Lộ thật sự muốn độn thổ
Từ Hải Châu giường mắt nhìn về phía vợ của mình
Kết hôn hai năm nhưng anh rất ý khi thấy bộ dạng thẹn thùng của cô
Có đôi khi buổi tối nháo đến quá mức thì cô sẽ ngượng ngùng một chút, nhưng ban đêm tắt đèn không nhìn thấy rõ
Anh muốn nhìn nhưng cô không cho xem
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này thì tốt rồi, mọi người đều thấy
Nhưng thật ra….Cũng là một phen phong tình
Miên man suy nghĩ, Từ Hải Châu cười một chút, bàn tay nắm lấy tay cô nhéo nhéo
Có thể là do vừa mới tắm xong nên tay cô mềm hơn thường ngày một chút, mềm như không xương
Nói đến chuyện tắm mới nhớ, anh và mình chưa từng “tắm uyên ương” bao giờ đâu, chị dâu còn hời hơn cả anh