Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 28: Không Cần Ba Ba




Editor: Tô Nhi
—---------------
Hai vợ chồng Kiều Yên nhìn nhau cười ha hả, tiện đà quay sang Kiều An, trêu ghẹo cậu nhóc, “An An, rốt cuộc cháu cũng có ba ba rồi, có vui vẻ không nào?”
Bạn nhỏ Kiều An đang ăn cơm thì sửng sốt mấy giây, chờ đến khi cậu nhóc tiêu hóa được lời của dì hai, gương mặt nhỏ như thấy trời sập
Nhưng ở trong mắt hai vợ chồng Kiều Yên là cậu nhóc đang thẹn thùng
“Đây lại vui vẻ nói không nên lời.”
Kiều An mím môi yên lặng nhìn Kiều Lộ, cậu nhóc ngồi trên ghế không nói tiếng nào, ngũ quan trên khuôn mặt đều lộ ra nét chán chường
“An An, con nhìn cái gì, trong chén còn cơm, sao con không ăn?”
Cậu nhóc không nhúc nhích, biểu cảm như sắp khóc tới nơi, “Mẹ.”
“ n?”
Kiều Lộ lúc này mới để ý thấy con trai có chỗ nào đó không đúng, trong mắt cậu nhóc đã kết một tầng hơi nước
“Không cần ba ba.”

Kiều Lộ sửng sốt, khó hiểu nhìn con trai, “Vì sao không cần ba ba nha?”
Nhóc con này, nói là được rồi tại sao còn rơi nước mắt
Bạn nhỏ Kiều An lúc đầu còn chưa biết, chú Từ muốn là ba ba của mình, nhóc không biết lãnh chứng là ý gì, cũng không biết kết hôn là ý gì, cho đến khi Kiều Yên nói có ba ba mới, thì nhóc mới phản ứng lại
Chú Từ không muốn làm chú mà muốn làm ba ba
Kiều Yên cùng Viên Giang Hà cũng cảm thấy hoảng sợ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mới lúc nãy còn hòa thuận vui vẻ, sao bây giờ không nói một lời liền khóc
“Hôm nay, không phải con đi chơi rất vui sao
Chú Từ mua kẹo cho con, con còn khen xe đạp của chú ấy, vì sao bây giờ lại không cần ba ba
Con không thích chú Từ sao?”
Cậu nhóc hoảng hốt, nước mắt cũng rơi xoạch xoạch, “Không cần ba ba, không cần kẹo, không cần xe….”
Nhóc cái gì cũng không cần, chỉ cần mẹ mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Vì sao không cần ba ba?” Viên Giang Hà khó hiểu mà hỏi cậu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đúng vậy, vì cái gì nha
An An con nói cho dì hai nghe vì sao con lại không muốn có ba ba?”
Kiều Yên cũng có chút nóng nảy, tuy rằng Kiều An không phải là con của chị, nhưng ở chung lâu như vậy, đứa bé ngoan ngoãn thế này ai lại không thương
Thấy cậu bé như hạt đậu lại không ngừng rơi nước mắt, chị thấy có chút đau lòng….Tuy rằng chị cũng chưa từng có con
Kiều Lộ luống cuống chân tay, cô không biết làm sao, chỉ có thể cố gắng lau nước mắt cho con trai
Kiều An vẫn khóc không ngừng, cậu nhóc dụi dụi mắt, ồm ồm mà nói, “Ba ba không tốt.”
Bạn nhỏ Kiều An mới ba tuổi, rất nhiều thứ cậu nhóc không biết biểu đạt như thế nào
Lúc trước ở nông thôn, cũng có rất nhiều người muốn làm ba ba nhóc
Kiều An không biết vì cái gì mà có rất nhiều người đàn ông xấu xí lôi kéo cậu, đòi làm cha
Cậu nhóc đương nhiên biết, cha chính là ba ba
Nếu cậu nói muốn, bọn họ liền cười lộ ra hàm răng vàng khè, mặt đầy tà khí mà nói với cậu, “Ông đây là cha mày, có biết không?” Còn nếu cậu cự tuyệt bọn họ, thì bọn họ sẽ mắng cậu không biết xấu hổ, rồi véo cậu, đánh cậu
Cậu bị đánh đến sợ hãi mà bỏ chạy, bị bắt được thì bọn họ sẽ vừa đánh vừa bắt cậu gọi “cha”, cho đến khi mẹ cậu khiêng cái cuốc lại đuổi bọn họ đi…
Từ nhỏ Kiều An đã cảm thấy, cha hay ba ba đều không phải thứ tốt
Nhóc không cần cha, nhóc cũng không cần ba ba
“Con không thích chú Từ sao?”
Cậu nhóc lắc đầu, khụt khịt, “Con không biết.”
Kiều Lộ liền hiểu ra, không phải đứa nhỏ này không thích mà là đang sợ hãi
Cô cẩn thận lục lại trong ký ức của nguyên chủ
Thời điểm còn ở nông thôn, hai mẹ con tựa hồ trải qua một đoạn người khác nhận làm “cha” không chút tốt đẹp nào
Nhưng làm người, không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ chuyện lớn, có thể phòng bị nhưng phải cần tiếp nhận

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.