Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 373: Trách Ai?




Editor: Tô Nhi
—--------------
Đến hôm nay Lý Tú Tú mới biết được tình huống thực tế
“Cái gì
Sao có thể, các người nói gì a
Sao ba tôi lại vì tôi mà tức chết, tôi chỉ gả cho người ta, cũng không làm gì đại nghịch bất đạo…..”
Điền Kiên Trung phụ họa: “Chị gả chồng, sao gả chị không gả cho ai ở Lê An đó
Chị có nghĩ tới không, ba chị chỉ có mình chị là con
Người trong nhà đều chết sạch, chị cũng gả đi ra ngoài, ai chăm sóc ông ấy
Ba chị già như vậy, cực cực khổ khổ mới đem chị nuôi lớn, chị lại vì người khác mà vứt bỏ ông ấy?”
“Nếu đổi là tôi, tôi đã sớm xem chị như là đồ chết đi
Cho dù có Từ Hải Châu chăm sóc thì cũng không sống được với thể loại con như chị!” Trần Giai Mỹ hừ lạnh, “Hơn nữa chị gả cho người ta, một lần cũng không trở lại thăm, đến phong thư cũng không có
Chẳng lẽ nhiêu đây không đủ làm cho tức giận sao
Sinh ra được đứa con như chị không bằng rặn ra cục xíu mại ăn cho rồi.”
“Các người nghĩ rằng tôi muốn như vậy sao
Chẳng lẽ tôi không muốn quay về thăm ba tôi, tôi không muốn gửi thư cho ông ấy
Tôi là không có biện pháp khác a!” Lý Tú Tú liều mạng lau nước mắt, hai đứa nhỏ đáng thương không biết chuyện gì đang xảy ra, liều mạng nắm chặt vạt áo của mẹ
Bọn chúng sợ hãi, cực kỳ sợ hãi, ở đây có nhiều người mắng mẹ bọn chúng như vậy
Bọn chúng chỉ có thể mở to đôi mắt ngập nước, muốn khóc nhưng không dám khóc
“Ở nông thôn điều kiện khó khăn a
Trong nhà lại nghèo, tôi làm gì có tiền mà mua vé xe lửa
Nào có tiền gửi thư
Một đồng để ăn còn hận không thể chia làm hai
Tôi làm sai cái gì sao?” Lý Tú Tú tố khổ
Mọi người vừa nghe, người thiện lương một chút bắt đầu có chút đồng tình với chị ta
Chỉ nghe Tống Thanh Bình lại nói: “Cô trước đó từng là thanh niên tri thức xuống nông thôn, chẳng lẽ cô không biết điều kiện của nhà chồng cô
Nhà nghèo hay giàu là do cô lựa chọn, không ai ép cả, chính cô lựa chọn gả cho anh ta!”
Trần Giai Mỹ: “Đúng vậy
Chuyện cô làm thì cô phải tự chịu trách nhiệm!”
Người như này, không biết nên gọi là ích kỷ hay gọi là “vô tư” quá độ
Chỉ có thể cảm khái ~ Cánh rừng lớn còn có cây tốt cây xấu, người cũng có người này người kia
Cuối cùng, kế hoạch bán thảm của Lý Tú Tú thất bại, chị ta xám xịt bỏ chạy
=====================
Tục ngữ nói không sai, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, khi mọi người buông lỏng cảnh giác, cho rằng xã hội an toàn thì bọn buôn người hoành hành
Kiều An mất tích đến ngày thứ tư, thì toàn thành phố có thêm bốn đứa trẻ nữa mất tích
Ở Lê An, đã có hơn mười đứa trẻ bị bọn buôn người bắt cóc
Quả thật là vô pháp vô thiên, không đem pháp luật để vào mắt
Việc này đã kinh động tới Cục Công An, cũng gây xôn xao trong xã hội
Hiện tại, chỉ cần gió hơi thổi một chút cũng làm cho người lớn sợ bọn trẻ bị bắt cóc
Này còn không phải sao, tại Trần gia, còn chưa tìm được Trần Cảnh Đào (*), hôm nay tan tầm về, khi gọi bọn nhỏ, chỉ có Trần Nam Nam trả lời, không thấy Trần Cảnh Khang lên tiếng, đi đến trường học cũng không có
(*) Chỗ nhân vật bị bắt cóc chung ngày với Kiều An là nhân vật Trần Cảnh Đào, nhưng vì hiểu lầm mà mình lại ghi là Trần Cảnh Khang
Mình xin lỗi mọi người nhiều
Mình xin chỉnh lại, Trần Cảnh Đào bị bắt cóc trước rồi đến Trần Cảnh Khang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mình xin lỗi vì sự sai sót này, mong mọi người thông cảm
Xoay người qua nhà vợ tìm, nhưng Lâm Thải Hà mới vừa đi làm về, sao biết con chạy đi đâu, ngày thường không phải đều là bà nội bọn trẻ đón sao
Hơn nữa, Trần Cảnh Khang không phải là đứa nhỏ, Trần Cảnh Khang năm nay đã chín tuổi
Ở Lê An, những đứa trẻ mất tích đều là những đứa trẻ dưới 6 tuổi, con đi học nhà trẻ
Chính vì vậy mà hai vợ chồng bọn họ cũng không lo lắng lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cảnh Khang lớn như vậy, ai lại đi bắt cóc
Hơn nữa, bắt về cũng không thể nuôi thì bắt làm gì
Còn cháu trai nhỏ Trần Cảnh Đảo mất tích là ngoại lệ, tuy rằng Cảnh Đào bảy tuổi nhưng vì năm đó Tống Thanh Bình sinh non nên con trai mới nhỏ hơn bạn bè đồng trang lứa
Chính vì vậy mà Trần Cảnh Đào đi học trễ hơn một năm so với những đứa trẻ khác
Người không biết, đều cho rằng Trần Cảnh Đào 6 tuổi
Không tìm được con trai, Trần Đại Tài đổ hết tội lên người vợ mình
“Cô là cái đồ đàn bà không biết chăm con
Nếu Cảnh Khang bị bắt đi, cô xem tôi thu thập cô thế nào!”
Lâm Thải Hà không phải là người có tính cách dịu dàng như tên mình, chị ấy lập tức bật lại, “Anh trách tôi
Anh trách tôi không biết chăm con
Mỗi ngày tôi đi làm kiếm tiền, buổi chiều đi về con phải nấu cơm cho cả nhà
Tôi vừa mới về nhà, sao tôi chăm thằng bé được
Không phải mẹ luôn là người đón sao
Anh ở đây nói tôi sao không đi nói mẹ anh đi?”
“Cô!”
Trần Đại Tài duỗi tay ra, nhưng Trương Hồng Yến đã nắm tay Trần Cảnh Khang từ trong sân đi vào, híp mắt nhìn hai vợ chồng
“Cãi nhau cái gì, vừa về nhà đã cãi, ngại gần đây yên bình quá sao?”
Trần Cảnh Khang thoát khỏi tay bà nội, cầm bánh nướng chạy nhanh vào phòng ngủ
“A
Bánh nướng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh cho em với!”
Hai đứa nhỏ vui vẻ ở trong phòng chia bánh nướng, lại nhìn thấy chai nước tương trong tay Trương Hồng Yến…
Thì ra là được bà nội đưa đi mua nước tương
Lần này, đổi lại là Lâm Thải Hà mắng chồng
Không trách Trần Đại Tài phản ứng quá mức, gần đây người lớn nào cũng bị bọn buôn người làm cho hoảng sợ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.