[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Editor: Tô Nhi
—------------
“Bình tĩnh, bình tĩnh một chút!” Hai đồng chí công an lập tức tiến lên ngăn Từ Hải Châu lại
Tuy rằng bọn họ có lý giải được tâm tình của anh lúc này, nhưng bọn họ cũng không thể để anh tùy tiện đánh chết người
Đem bọn bắt cóc giải đến đồng công an, cử một vài cảnh sát đi thẩm vấn, số còn lại thì đi liên hệ với ba mẹ bọn trẻ
Cảnh sát phải làm việc suốt đêm để thẩm vấn bọn buôn người, trừ bỏ những đứa bé chưa kịp “giao hàng” thì còn có sáu đứa trẻ không tìm thấy, trong đó có Kiều An nhà Từ Hải Châu
“Con tao đâu, chúng mày bán con tao đi đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói
Mau nói!”
Từ Hải Châu ngồi ở đồn cảnh sát chờ lấy lời khai, không biết từ lúc nào đã phá cửa xông vào
Người cảnh sát đang phỏng vấn sửng sốt hai giây, sau đó nhanh chóng đem người kéo ra
“Nhiều bé nam như vậy, sao tôi biết là đứa nào?” Lại lần nữa nhìn thấy người vừa đánh mình, tên chủ mưu kinh ngạc, tim đập liên hồi, ngữ khí còn rất “ủy khuất”
Vùng ra khỏi cảnh sát, Từ Hải Châu chạy tới, xách cổ tên đó, “Ở nhà trẻ xưởng dệt
Con trai tao thấy người giống tao nên mới chạy ra ngoài, sau đó không thấy tăm hơi!”
Người lớn lên giống nam nhân này
Vừa nói như vậy, ký ức của bọn buôn người dần dần hiện rõ
Bọn chúng có ấn tượng rất lớn với đứa bé kia
Thằng bé lớn lên quá xinh đẹp, trắng trắng nộn nộn, giọng nói thì mềm mại
Khi thấy bọn chúng cậu nhóc hưng phấn kêu ba ba, kết quả là nhận sai người, lại thất vọng quay đầu đi
Kỳ thật, đứa trẻ này là ngoài ý muốn, vốn dĩ mục tiêu của bọn họ không phải là đứa bé này…
Thấy đôi mắt Từ Hải Châu đỏ tươi, phảng phất như muốn đuổi cùng giết tận bọn họ, bọn buôn người không khỏi rùng mình
Nuốt xuống một ngụm nước bọt, hắn nói: “Kia, đứa bé đó có phải bận một áo khoác màu vàng, trên giày có thêu hình con vịt không?....”
Trừ bỏ khuôn mặt, cậu nhóc bận đồ cũng rất đáng yêu, bộ đồ trên người cậu nhóc chưa từng thấy qua trên thị trường, vải cũng là loại vải tốt, thoạt nhìn không rẻ chút nào
Vốn dĩ tên bắt cóc có chút do dự, cậu nhóc này vừa nhìn là biết không phải con của gia đình bình thường, lỡ đâu là con nhà có quyền thế,.....Nhưng đứa nhỏ này là “phẩm vật” hiếm có khó gặp, nhất định sẽ bán được rất nhiều tiền
Vì tiền, bọn buôn người liền chọn xuống tay
“Đúng
Chính là con trai tao
Chúng mày đem thằng bé đi đâu?” Nhéo tay nam nhân kia, siết chặt cổ tên đó hơn nữa
Người cảnh sát sợ anh bóp chết người, nhanh chóng tách Từ Hải Châu ra, bọn buôn người kia như được đại xá
“Cậu nhóc đó, cậu nhóc…
Khụ khụ khụ ~” Tên chủ mưu dưới cái nhìn chằm chằm của Từ Hải Châu chậm rãi mở miệng, “Thằng bé lớn lên quá xinh đẹp, cho nên vừa mang về đã bị bán đi…”
Một ngàn, đó là một con số rất lớn, là tài sản kếch xù
Dưới tình huống bình thường, một đứa trẻ bán được với giá 300 đồng là đã là nhiều, giá cả của bọn trẻ trong thành đều là 300 đồng
Kiều An bị một đôi vợ chồng cướp về tay, vốn dĩ ban đầu giá 700, nhưng sau đó thêm bớt một hồi thì được chốt với giá một ngàn đồng
Từ Hải Châu khắc chế nội tâm cuồng nộ, rít gào, “Thằng bé đâu
Người mua thằng bé hiện tại đang ở chỗ nào?!”
Đem địa chỉ nói cho Từ Hải Châu, sau đó cảnh sát phái người dẫn tên bắt cóc đi, không ngừng đẩy nhanh tốc độ tra khảo
Từ Hải Châu nhanh chóng chạy tới nơi tên bắt cóc nói, nhưng khi tới thì nghe hàng xóm bảo nhà bọn họ đã dọn đi rồi…
Cho nên, hy vọng một lần nữa bị dập tắt, đối với người làm cha làm mẹ như bọn họ, thật sự quá tàn nhẫn
========
Sáng sớm hôm sau, Từ Hải Châu đi về nhà nhưng không thấy Kiều Lộ đâu
Sang cách vách hỏi Ngô Quế Phương thì biết được cô lại ra nhà ga
Đỡ trán, cố gắng đè nén cơn đau từ trái tim, Từ Hải Châu đạp xe đuổi đến ga xe lửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh đến nơi, liếc mắt một cái đã thấy được vợ nhà mình đang ngồi lẻ loi ở thềm đá cạnh cửa ga, cô không tiếng động nhìn chằm chằm đám người đi qua đi lại
Người đến người đi, bàn tay nhỏ gắt gao nắm chặt, nhưng không phải là bàn tay nhỏ cô đang tìm kiếm…
“Hải Châu.”
Thở dài, ôm lấy bả vai của cô
“Tối hôm qua anh đi đâu sao cả đêm không về vậy?” Nhẹ nhàng đem đầu dựa vào bờ vai anh, hiện tại người duy nhất cô có thể dựa vào chỉ có anh, mỗi mình anh
“Anh ở Cục Công an.” Từ Hải Châu trả lời cô
Kiều Lộ hơi kinh ngạc, quay đầu, đôi mắt khô khốc mở to nhìn anh, “Cục Công an
Đi lâu như vậy, có tin tức không?”
Chần chờ nửa khắc, Từ Hải Châu gật đầu, nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, rồi xoa xoa thái dương của cô, “ n, có tin của bọn trẻ.”
“Thật sự?” Kiều Lộ đột nhiên nâng tông giọng
“ Ân.” Nhìn sự vui sướng ở đuôi mắt của Kiều Lộ, Từ Hải Châu không đành lòng nói cho cô sự thật