Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 379: Tìm Được Kiều An




Editor: Tô Nhi
—---------------
Từ Hải Châu nôn nóng muốn giành lại Kiều An từ trên tay của người đàn ông kia
Người đàn ông kinh hoảng, sau khi phán ửng lại thì ôm chặt lấy Kiều An, vợ hắn ta nghe tiếng động cũng tiến lên ngăn cản
Người đàn bà chửi ầm lên, “Cậu là ai a
Cậu là bọn buôn người đúng không
Con trai chúng tôi mà cũng dám dành!”
Vừa nghe thấy bọn buôn người, mọi người theo phản xạ mà vây quanh lấy Từ Hải Châu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gần đây, ở Lê An bọn buôn người hoành hành ngang ngược, dân chúng ở Lê An đã sớm được cảnh bảo
Trước mặt nhiều người như vậy mà cũng dám bắt cóc trẻ con, này đúng là điên rồi
Hốc mắt Từ Hải Châu đỏ ửng, anh gắt gao nắm chặt bả vai của người đàn ông, “Hắn ta mới là bọn buôn người
Hắn ta bắt con trai tôi
Hắn ta trộm con của tôi!”
“An An
An An!” Người đàn ông không dễ dàng rơi lệ, nhưng Từ Hải Châu hôm nay đã khóc vì Kiều An
Từ Hải Châu mặc kệ nước mắt đang chảy, bộ dạng dữ tợn chất vấn, “Các người làm gì thằng bé
Các người làm gì con tôi!”
“Cậu bị tâm thần à
Đó là con trai chúng tôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu có bệnh hả?” Hai vợ chồng xô xô đẩy đẩy, nhưng Từ Hải Châu vẫn như kẻ điên giữ chặt lấy hai người, ai cũng không thoát được
“Có bệnh a
Đây là người điên
Tên này muốn cướp con của chúng tôi!”
“Mọi người giúp với
Giúp chúng tôi với!”
Mọi người xung quanh xác nhận có giúp đỡ, nhưng là giúp cảnh sát dữ cả ba người lại
Mặc kệ trong ba người này ai nói thật ai nói dối thì cứ đến đồn công an là biết
Hai vợ chồng kia quyết đoán ném đứa trẻ trong ngực mình xuống, oa oa bỏ chạy
Mạng mình quan trọng hơn
Từ Hải Châu lanh tay lẹ mắt đón lấy Kiều An, dùng sức ôm chặt cậu như trân bảo, “Đừng cho bọn họ chạy
Hai người đó là kẻ buôn người đó
Bọn buôn người ~”
Cũng may là có nhiều người, cho nên hai vợ chồng đó rất nhanh bị bắt, muốn trốn cũng không trốn được
================
Đời người có hỉ sự: Mất mà tìm lại được, gặp lại nhau sau nhiều năm đi xa, sự nghiệp thành công
Tiểu Bảo Bối của Kiều Lộ cuối cùng cũng tìm lại được, đáng tiếc, Kiều An bị người ta đánh thuốc ngủ quá liều, cho nên gọi như thế nào cũng không tỉnh
Dưới sự giúp đỡ của đồng chí cảnh sát, Từ Hải Châu vô cùng lo lắng đem con trai đến bệnh viện
Sau một hồi kiểm tra, bác sĩ kết luận chỉ có thể chờ, chờ đến khi thuốc hết tác dụng
Hiện tại chỉ có thể nằm theo dõi ở bệnh viện, chờ khi tỉnh thì bác sĩ kiểm tra lại lần nữa, không có vấn đề gì mới được xuất viện
Từ Hải Châu đau lòng không thôi, anh hận đám người kia nỡ lòng nào lại làm như vậy
Đây là đứa nhỏ a
Nếu dùng thuốc quá liều sẽ ảnh hưởng đến đầu óc của đứa bé
Canh giữ bên giường bệnh trong chốc lát, Từ Hải Châu bỗng nhớ tới mình còn chưa kịp đem tin tức này nói cho vợ mình, anh vui đến quên luôn mọi chuyện rồi
Không đến hai mươi phút sau khi nhận được tin, Kiều Lộ dùng tốc độ nhanh nhất để có mặt tại bệnh viện, cô vừa chạy vừa khóc
Kiều Lộ nuốt xuống âm thanh đang mắc nghẹn ở cổ họng, trong người cô giờ đây mỗi tế bào đều không ngừng gào thét
Cũng mau Từ Hải Châu vẫn luôn ở cửa chờ cô, Kiều Lộ vừa đến lầu hai đã thấy anh
“Hải Châu
An An đâu, anh tìm được An An ở chỗ nào
Hiện tại thằng bé sao rồi?”
Nếu không có việc gì thì tại sao lại phải nằm bệnh viện
Một đường tới đây cô vì lo lắng dày vò mà như sắp chết
Nếu không phải vì thời buổi này không có ô tô, bằng tốc độ đạp xe của cô, nói không chừng đã sớm gặp tai nạn
Tay chân Kiều Lộ lạnh lẽo, cô run rẩy nắm chặt tay Từ Hải Châu
“Không có việc gì, không có việc gì
An An không sao, hiện tại thằng bé đang ngủ, ngủ một lát liền tỉnh.” Từ Hải Châu đau lòng ôm lấy cô, đem cô dẫn vào phòng, “Thằng bé ở bên trong, em đừng lo lắng.”
Kiều An như thiên sứ, cậu nhóc an tĩnh nằm trên giường, khuôn mặt nhỏ trắng bệch không chút huyết sắc, đôi môi khô ráp
Chỉ mới hơn hai mươi ngày, sao con trai cô lại trở nên yếu ớt đáng thương như thế này
Kỳ thật đừng nói Kiều An, Kiều Lộ và Từ Hải Châu cũng không khác con trai mình là bao, có người nào không chật vật
Hoàn toàn không thấy được bộ dạng gọn gàng ngăn nắp của ba người trước đây
“An An, An An….Bảo bối của mẹ.” Kiều Lộ cẩn thận từng chút đụng vào con trai, một chút sức lực cũng không dám, cô sợ đụng mạnh con trai sẽ vỡ mất, “Thằng, thằng bé thật sự không có việc gì chứ?”
Ngón tay dừng ở chóp mũi trong chốc lát, hô hấp của Kiều An tuy mỏng manh nhưng không phải không có
Lúc này Kiều Lộ mới thoáng thả lỏng
“Không có việc gì, chỉ là mệt mỏi quá nên ngủ thôi
Ngủ một lát là tốt.” Anh không dám nói cho cô việc Kiều An bị cho dùng thuốc ngủ
Có chút chuyện mình anh chịu đựng là được
Vợ anh đã chịu đựng đủ rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.