Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 454: Tuyết Tháng Hai




Editor: Tô Nhi
—---------------
Toàn bộ tháng hai, hai vợ chồng Kiều Lộ đều sống dưới hào quang nổi tiếng
Là người nổi tiếng cũng không dễ gì, sinh hoạt thường ngày cũng không được tự tại như trước đây, cho nên hai người cũng có chút mệt mỏi
Cũng may là cho dù ở thời đại nào quần chúng rất dễ dàng quên
Hơn nữa hiện tại cũng không phát triển như thế kỷ 21, cũng không phải là thời đại theo đuổi thần tượng, qua một hai tháng nữa sức nóng sẽ giảm nhiệt
Lúc đó, nên làm gì thì làm cái đó, cũng sẽ không bao nhiêu chú ý đến
Ngắn ngủi một tháng, Tử Tinh Đình trở thành nhãn hiệu thời trang nổi nhất Lê An
Nếu trước kia, người ở những chỗ hơi hẻo lánh của thành phố không biết được cửa hàng thì thông qua truyền thông, cơ hồ không ai không biết đến Tử Tinh Đình và An Tiếu
Đặc biệt là Tử Tinh Đình, tên vừa dễ nghe lại vừa dễ nhớ, lưu loát dễ đọc, rất khó để người khác không chú ý
Thời gian như thoi đưa
Cuối tháng hai, bỗng nhiên trời chuyển lạnh, phương nam cư nhiên lại có tuyết rơi
Mặc dù tuyết rơi rất ít nhưng qua một đêm cũng dày lên một tầng mỏng tầm ba bốn centimet
Như vậy là đủ chơi ném tuyết rồi
Sáng sớm tinh mơ, ở dưới tiểu khu, đã nghe thấy tiếng cười vui sướng của mấy đứa nhỏ, kéo màn ra nhìn thử, cư nhiên là tuyết rơi
Trên mái hiên, nhánh cây, mặt cỏ…..đều được phủ một mảng trắng
Kiều Lộ không thể tin mà xoa xoa đôi mắt mình, cô cho rằng mình còn chưa tỉnh ngủ, nhanh chóng chạy ra mở cửa sổ để nhìn kỹ
Cơn gió mạnh từ khe cửa sổ chui vào cuống đi chút ấm áp
Từ Hải Châu bị lạnh làm tỉnh giấc, trong phút chốc liền thanh tỉnh
Xoa xoa đôi mắt, phát hiện cửa sổ có thân ảnh quen thuộc, xốc chăn lên định đi tới, nhưng phát hiện ra trên người mình không có một mảnh vải
Ho nhẹ hai tiếng, nhanh chóng tìm quần áo
Kết quả là không thấy có cái quần hay cái áo nào ở trên giường, thoáng nhìn xuống sàn nhà
Thì ra là tối qua chiến đấu hăng quá, quần áo bị anh ném lung tung, lúc này chúng nó hết sức đáng thương nằm trên sàn chỗ góc tường, như đang lên án sự vô tình của chủ nhân
Bất đắc dĩ đi xuống giường, nhanh chóng mặc quần áo lên người cho đỡ lạnh
Vừa đi vừa bận áo, thuần thục đi tới ôm eo Kiều Lộ, đem cằm đặt trên bả vai cô
Hô hấp nóng rực phả lên sườn mặt Kiều Lộ: “Nhìn cái gì vậy
Tuyết rơi?”
Kiều Lộ quay đầu nhìn anh, nhéo nhéo bàn tay anh, thanh âm lộ ra chút hưng phấn nhỏ: “ Ân, tuyết rơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ là tháng ba, sao lại có tuyết rơi nhỉ, đúng là không thể tưởng tượng được.”
Cô chỉ vào mấy đứa nhỏ đang ném tuyết dưới lầu, hệt như đứa con nít, tò mò nhìn xung quanh
“ Ân, đúng là không ngờ thật
Quả nhiên trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra.” Từ Hải Châu nói, giọng nói mang theo chút khàn khàn, trầm ấm mà gợi cảm
Lỗ tai Kiều Lộ có chút ngứa, vừa định dùng khuỷu tay đẩy anh ra, nhưng nam nhân nào đó đã cắn nhẹ vành tai cô, còn vân vê
“Ai nha, anh làm gì nha, nhột em….” Tay chống lên lòng ngực rộng của Từ Hải Châu định đẩy ra, kết quả là phản kháng vô hiệu, ngược lại còn bị ôm chặt vào ngực, hôn sau
“Ngô ~”
“Còn chưa đánh răng đâu a ~ Hỗn đãn ~”
“Không có sao đâu, anh không chê em.” Từ Hải Châu thấp giọng cười, tiếp tục cắn môi cô, vui vẻ vô cùng
“Nhưng em ghét bỏ anh a!” Kiều Lộ bị tức đến bật cười, “Hơn nữa màn còn chưa kéo lại đâu a
Bên dưới toàn là người!”
Dứt lời, Từ Hải Châu ôm lấy vợ mình hướng vào trong
Như vậy thì không ai thấy nữa đi
Vừa đi vừa ôm, trong lúc vô ý, Kiều Lộ đá chân vào giường em bé, làm cho Tiếu Tiếu từ trong mộng bừng tỉnh giấc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhắm mắt ngáp một cái, bàn tay bụ bẫm xoa xoa, phun mấy cái bong bóng, từ từ tỉnh dậy
“Ma ma ~” mở miệng chính là gọi mẹ, không biết là do đói bụng hay nhớ mẹ nữa
“Từ Hải Châu, anh tránh ra….Tiếu Tiếu tỉnh….”
Nếu không phải vì con gái đã tỉnh, Kiều Lộ không chút nghi ngờ mình sẽ được bài tập thể dục buổi sáng ngay lúc này
Nghe thấy tiếng con gái, lực tay giam Kiều Lộ dần dần thả lòng, thẳng cho đến khi cô tránh khỏi cái ôm của anh, đi tới giường em bé, đem con gái ôm lên, hôn hai ngụm vào cái má phúng phính của con gái
“Tiếu Tiếu, cục cưng nhỏ, mau đến xem tuyết này.”
Đây là lần đầu tiên từ lúc sinh ra đến giờ Tiếu Tiếu nhìn thấy tuyết
Mảng trắng xóa ở trước mặt rất khác với ngày hôm qua rất nhiều a
Quá ư là thần kỳ, cô nhóc hưng phấn đá loạn chân tay, cao hứng vỗ tay: “Ma ma
Ba ba
Ma ma ~”
“Cái này gọi là tuyết, bông tuyết, tuyết….”
“Ma ma ~”
“Nói theo mẹ này, tuyết…”
“Mẹ?” Cô nhóc không hiểu ý của cô
“Tuyết, cục cưng nói tuyết đi nào.” Chỉ vào cảnh sắc ngoài cửa sổ nói với con gái
Lập đi lập lại tầm bảy, tám lần, rốt cuộc bạn nhỏ Tiếu Tiếu cũng học được thêm một chữ mới là chữ “tuyết”
Không tồi, coi như là không uổng công sức

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.