Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 476: Phiên Ngoại 19




Editor: Tô Nhi
—---------------
Tuy rằng không có tung tích gì nhưng Từ Hải Châu vẫn tận lực tìm kiếm Tần Tiểu Mạn
Lần này anh không lỗ mãng mà tìm một cách mơ hồ như lần tìm kiếm bọn buôn người nữa, nếu cứ ngồi canh ở nhà ga chưa chắc đã có manh mối, không bằng phân tích thử xem cô ta có thể trốn chỗ nào
Một nữ nhân vẫn luôn làm nhân tình được bao dưỡng, năng lực làm việc có giới hạn nhưng lại có khả năng bưng trà, rót nước, nói lời ngon tiếng ngọt
Người sáng suốt liền biết cô ta là người không đứng đắn, kỳ thật Tần Tiểu Mạn rất khó để tìm một công việc đàng hoàng
Mà Tần Tiểu Mạn là người ham giàu biếng làm, từ nghèo lên giàu thì dễ chứ từ giàu về nghèo thì rất khó
Hơn nữa cô ta là người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, điên lên thì không quan tâm gì nữa
Người như vậy khẳng định sẽ không đi tới mấy chỗ nghèo nghèo, hay vùng nông thôn nhỏ lạc hậu, cô ta nhất định sẽ tới mấy thành phố lớn, nơi có chi phí sống cao để tìm kim chủ mới…
Mà cô ta lại là người có thù tất báo, Từ Hải Châu và Lý Hồng Quân trước đó đã cự tuyệt làm cô ta nhục nhã, cô ta có khả năng sẽ quay lại Lê An, chờ cơ hội đã trả thù
Kết hợp tất cả các điểm này lại, đầu nhiên Từ Hải Châu lại nảy ra một ý
“Đúng vậy, không cần tìm ở nơi khác, chỉ cần tìm ở Lê An!”
Dựa theo ý của người bình thường, Tần Tiểu Mạn trộm thiết kế đồ khẳng định sẽ tìm một chỗ an toàn để trốn, nhưng với tính cách giảo hoạt của Tần Tiểu Mạn, nhất định cô ta sẽ chơi trò “Chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất.”
Cho nên không cần tìm chỗ nào khác chỉ cần tìm ở Lê An
“A
Lê…..Lê An?”
Tuy rằng mọi người không hiểu nhưng mà vẫn làm theo sự phân phó của Từ Hải Châu, tìm Tần Tiểu Mạn khắp Lê An
Ngay cả Kiều Lộ cũng hoài nghi rằng có tìm được hay không
Kiều Lộ: “Phải có gan lớn lắm mới trốn ở đây a.”
Từ Hải Châu: “Tần Tiểu Mạn là người gan hùm, điểm này không thể nào chê, đáng tiếc là cô ta không phải người ngay thẳng.”
“Đúng vậy, anh nói xem một cô gái xinh đẹp như vậy, cố tình lại đi làm tình nhân cho người ta, nhiều năm như vậy rồi không cũng có bạn, cũng không biết mỗi ngày cô ta sống vì điều gì.”
Từ Hải Châu cười lạnh, “Có khả năng là cô ta làm tất cả đều vì tiền.”
Cho nên Từ Hải Châu cho người canh ở những chỗ tiệm cơm cao cấp, các phòng nhảy vũ trường, tóm lại là mấy chỗ ăn chơi đều cho người ngồi đó
Quả nhiên, ba ngày sau, người Từ Hải Châu phái đi tìm thấy Tần Tiểu Mạn ở vũ trường xa hoa náo nhiệt nhất Lê An
Lúc này, cô ta đang ngồi trên đùi một nam nhân, nói khẽ gì đó vào tai anh ta, cô ta một tay vuốt ve, một tay cầm ly rượu đút cho nam nhân uống, cười đầy kiều mi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giây tiếp theo, nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ, mặt còn khó coi hơn so với quỹ, nhe răng trợn mặt, kết hợp với lớp trang điểm đậm của cô ta thật sự rất buồn cười
‘A ~ Aizzz ~ Aizzzz ~ Thả tôi ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
A
Aizzz!”
Lý Hồng Quân kéo chặt cổ tay Tần Tiểu Mạn kéo ta ngoài, Từ Hải Châu trực tiếp chế trụ bả vai của cô ta, lực đạo rất lớn, cơ hồ nhưng muốn bóp nát vai Tần Tiểu Mạn
Trong nhà ánh sáng tối tăm, Tần Tiểu Mạn vẫn luôn bị nam hai nam nhân túm ra ngoài
Khi ra khỏi vũ trường rồi, nương nhờ ánh đèn, cô ta mới thấy rõ hai nam nhân trước mặt
Tần Tiểu Mạn thấy ánh mắt trào phúng của Từ Hải Châu, ánh mắt sắc lẹm như cây đao vừa mới chui ra khỏi vỏ, cô ta không khỏi rét run
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tần Tiểu Mạn, mấy ngày không gặp cô sống dễ chịu qua a.”
Lời vừa dứt, Tần Tiểu Mạn như cảm thấy mình đang ở trong khu rừng đen tối, ở trong đó có vô số con dao đang xâu xé, lột ra bộ mặt thật của cô ta
Gió thổi đến rét run, gió đông làm cho hai chân cô ta tê dại
Tần Tiểu Mạn hung hăng run rẩy
Xong rồi
Đây là câu đầu tiên lướt qua cũng là câu cuối cùng của lướt qua trong đầu cô ta
“Buông ta ra
Buông ra
Các người muốn mang tôi đi chỗ nào
Dở trò lưu manh a
Khi dễ nữ đồng chí
Mấy người tin tôi báo công an bắt mấy người không!”
Cho dù Tần Tiểu Mạn la to như thế nào, hai nam nhân cũng không dao động, chỉ yên lặng móc cục giấy ra nhét miệng cô ta
“Từ ~ Ngô ngô ngô ~!”
Trước đó Từ Hải Châu vẫn luôn suy nghĩ, nếu tìm được Tần Tiểu Mạn, anh sẽ trừng trị cô ta thế nào
Báo cục Công An
Thứ nhất bọn họ không có chứng cứ, thứ hai nếu cô ta có vào đó ngồi thì cũng chỉ là ở trong đó ăn ngủ mấy ngày, sau lại ra ngoài tiêu sái
Sau khi đi một chuyến từ Vân Thị về, Từ Hải Châu không cần suy nghĩ tiếp nữa, anh trực tiếp đưa người qua cho Lưu Thế Nhân bên kia
Lấy hận ý của Lưu Thế Nhân với cô ta, Tần Tiểu Mạn tuyệt đối không có ngày lành
Theo cách nói mà mọi người hay nói, đó chính là người xấu phải để cho người xấu trừng trị

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.