Thập Niên 80: Tiểu Quả Phụ Mang Con Tái Giá

Chương 55: Tâm Linh Tương Thông




Editor: Tô Nhi
—---------------
Trời ơi, nhiệt tình như thế này, trừ bỏ Kiều Quốc Bân ra thì chưa có ai được chị ta đối xử tốt như thế đâu
Kiều Lộ không nỡ nhìn thẳng
Khóe miệng Từ Hải Châu cong cong, lắc đầu, “Không cần đâu ạ, mắc công chị lắm, em đã ăn no rồi.”
Anh buông chén đũa, “Em không nghĩ người nhà tiểu Lộ lại nhiệt tình như vậy, anh cả cưới được người vợ hiền huệ như vậy thật có phúc khí.”
Kiều Quốc Bân sửng sốt, anh ấy nghĩ thầm, em rể có bản lĩnh, nhưng lại không có khả năng nhìn thấu mọi việc
Kiều Quốc Bân sau khi nghe em rể nói vậy thì trong lòng không biết nên có tư vị như gì
Lời nói này làm cho Ngưu Xảo Lệ ngượng ngùng, chị ta ngồi xuống vuốt tóc, mặt đầy ý cười, “Nhìn cậu nói kìa, sau này đều là người một nhà, chị có thể không đối tốt với cậu sao!”
“Là, em thấy trong nhà đều khá tốt.”
Câu nói tiếp theo mang theo vẻ tùy ý hỏi nhưng ẩn sâu là thâm ý rất lớn, “Chính là có một chỗ kỳ quái, em không hiểu được.”
“Cậu không hiểu cái gì?” Ngưu Xảo Lệ vội vàng hỏi
“Em nghe nói chị hai mỗi tháng đều gửi về năm đồng, tại sao đồ ăn trong nhà mình, vẫn không đủ, là không đủ chi trả sao?”
Dứt lời anh nhìn Kiều Lộ ở đối diện, hai vợ chồng như có tâm linh tương thông, chỉ cần một ánh mắt là hiểu được ý của đối phương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kiều Lộ vội vàng nói tiếp lời Từ Hải Châu, “Không đâu, sao có thể không đủ
Anh ở thành phố nên không biết đó, một năm đừng nói là dùng đến năm đồng tiền, hai ba đồng tiền thôi cũng đủ chi tiêu
Hơn nữa, chỉ cần hai ba đồng tiền một năm là mỗi ngày đều có thể ăn lương thực tinh!”
Kiều Lộ cuối cùng cũng hiểu “Kế hoạch” Từ Hải Châu nói buổi chiều
Nếu không có cách nào thay đổi tính cách của ba mẹ Kiều thì không bằng áp chế Ngưu Xảo Lệ đang tung hoành ở trong nhà
“Nga
Anh thật sự chưa từng sinh hoạt ở nông thôn nên không biết, thì ra là như thế sao?”
Nói rồi, Từ Hải Châu chỉ chỉ bánh bao trong chén Lữ Tú Hoa
“Anh thấy bác gái ăn cơm thừa, còn tưởng rằng điều kiện nhà mình rất thiếu thốn.”
Lữ Tú Hoa xấu hổ mà dọn gọn chén mình lại
Ngưu Xảo Lệ ngường ngùng cười cười, chị ta luống cuống tay chân gắp cho Lữ Tú Hoa một cái bánh màn thầu trắng
“Không có không có, không phải là thiếu thốn
Chỉ là tuần trước nhà mẹ đẻ của chị có việc gấp, là em gái của chị vừa sinh con, nhưng trong nhà lại thiếu lương thực, nên qua đây mượn chị rất nhiều tiền
Nếu không phải là như vậy thì hôm nay chị đã đãi hai đứa một bữa tiệc lớn
Huống hồ, trước khi hai người về lại không báo trước, chị chưa kịp mua đồ ăn với rượu
Với lại mẹ hay bảo chị sống phải tiết kiệm, cậu nói xem, chút đồ ăn này….Chị cũng không phải cố ý chuẩn bị qua loa đâu, Hải Châu, cậu đừng sinh khi ha.”
Từ Hải Châu nhàn nhạt kéo kéo khóe miệng, “Kia, có phải nếu hôm nay em và tiểu Lộ không trở lại, không phải mọi người ăn càng kém hơn sao?”
“A?” Ngưu Xảo Lệ có chút ngốc
Chị ta nhìn bộ dạng nghiêm túc của Từ Hải Châu, sao lại cảm thấy anh như đang hưng sư vấn tội
Ánh mắt anh rõ ràng rất ôn như, nhưng lại lộ ra cổ lạnh lùng không ai nhìn thấu được
Làm cho người khác e sợ nhưng không rõ nguyên do………
Dứt lời, bầu không khí trong nhà ngưng trọng lại
Mặt mũi Kiều Quốc Bân đen ngòm, anh ấy dùng ánh mắt hình viên đạn liếc Ngưu Xảo Lệ môt cái
“Sớm đã nói cô đừng tiếp tế nhà mẹ đẻ, cô cứ tiếp tế bọn họ, nhà chúng ta còn chưa đủ thảm hay sao?”
Kiều Quốc Bân khó có dịp ở trước mặt vợ nghiêm mặt một hồi
Nếu ngày thường, anh ấy dùng loại giọng điệu này nói với Ngưu Xảo Lệ, thì chị ta đã sớm phát hỏa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này ở trước mặt Từ Hải Châu, chị ta cư nhiên diễn hệt như cô vợ nhỏ, đầu chị ta hơi cúi xuống, làm bộ dạng thổ thẹn
“Ai nha, đúng như thế
Em nên nghe lời anh sớm hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Em có cái tật hay mềm lòng, điểm này là em không tốt!”
Dứt lời, chị ta nhìn về phía Từ Hải Châu, trong mắt mơ hồ mang theo chút lấy lòng
“Hải Châu, để cậu chê cười rồi
Về sau chị sẽ không tiếp tục tiếp tế nhà mẹ đẻ
Có câu người ta hay nói, cố cái gì gia lại cố cái gì gia….”
“Cố tiểu gia lại cố đại gia!”* Kiều Lộ nhắc nhở chị ta
(*) Cố tiểu gia lại cố đại gia: Câu này trong trường hợp này có thể hiểu là được nước lấn tới, nhà mẹ đẻ của Ngưu Xảo Lệ nhờ được một lần lại tiếp tục nhờ thêm nhiều lần khác
Ngưu Xảo Lệ ngượng ngùng cười, “Là, trước đây chị chiếu cố bọn họ quá nhiều, bọn họ ỷ lại thành thói quen
Chị sẽ sửa cái tật mềm lòng của mình!”
“ n.” Biểu tình căng chặt của Từ Hải Châu cuối cùng cũng hơi buông lỏng
“Tiểu Lộ nói với em, ở quê cô ấy không yên tâm nhất là ba mẹ…”
Lời còn chưa nói hết, Ngưu Xảo Lệ đã chen mồm, vội nói: “Hải Châu, Tiểu Lộ, hai đứa cứ an tâm
Hai đứa cứ vào thành làm việc, mọi chuyện trong nhà đều có chị lo
Cô út, cha mẹ còn có anh chị chăm lo mà
Chị khẳng định sẽ chăm sóc ba mẹ thật tốt
Hai người cứ yên tâm.”
Đến cả tiểu Lộ cũng đã kêu, trước đây, sao lúc cô còn ở nông thôn, sao chị ta không thân thiết như vậy đi…
Kiều Lộ cũng không biết trong lòng mình có tư vị gì nữa
Từ Hải Châu ra vẻ vui mừng, cười cười, nói nói: “Có lời này của chị dâu, chúng em liền an tâm rồi.”
Từ Hải Châu làm rất tốt a
Anh cấp cho Ngưu Xảo Lệ một viên kẹo ngọt rồi lại cho một cái tát, chờ chị ta thấy đau rồi đưa cho viên kẹo ngọt….
Ngưu Xảo Lệ sao có thể chống đỡ được
“Nghe nói chị dâu mỗi ngày đều ra đồng làm việc, như vậy thì mệt mỏi lắm
Đã vậy còn phải chạy lên trấn mua đồ ăn cho gia đình nữa
Em nghĩ nên để mẹ đi mua, mẹ đã không còn làm đồng nữa, đưa cho mẹ không phải là tiện nhất sao?”
“Ngạch, này…”
Mặt Ngưu Xảo Lệ đầy khó xử nhìn về phía Kiều Quốc Bân
Muốn lấy tiền chẳng phải là đang xẻo thịt chị ta hay sao
~~~~
Tác giả có lời muốn nói:
Chương sau là kết hôn và động phòng a ~
Editor cũng có lời muốn nói:
Các bạn đoán xem có thịt hay không nè?😝😝😝

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.