Editor: Tô Nhi
—---------------
Ở trong đại viện này, chị Lưu là người nói một không nói hai
Chị ấy là người có bối phận cao, trong đại viện nhà nào có người gặp khó khăn, chị đều duỗi tay ra giúp đỡ một phen, cho nên hàng xóm đều rất tôn trọng chị
Nếu nói Kiều Lộ không xứng với Từ Hải Châu, không phải là đang vả vào mặt chị Lưu, nói chị ấy là bà mối không xứng sao
“Không sai!” Người phụ nữ kia cũng hùa theo chị Lưu, nhanh nhảu mở miệng, “Là tôi nói sai rồi!”
Nhà của Từ Hải Châu so với nhà chị Lưu thì rộng hơn một chút, hai phòng ở, rất sạch sẽ, căn nhà được thu dọn gọn gàng ngăn nắp
Căn nhà có chút cũ, tường nhà loang lổ, có nhiều vết rạn, giữa nhà có treo một bóng điện, nhưng do công suất thấp nên không thể sáng hết căn nhà
Vừa vào cửa là chỗ ăn cơm, chỉ vừa đủ đặt một bộ bàn ghế và một cái tủ chén
Chén, đũa, dĩa, … mỗi loại đều có năm cái
Tuy rằng, không nhiều, nhưng ở niên đại thì đã xem như là không tồi
Bên cạnh phòng khách là phòng ngủ, phòng ngủ được ngăn cách bởi một cánh cửa dán báo, tầng tầng lớp lớp báo được chồng lên nhau
Có thể nhìn thấy được, Từ Hải Châu là một người rất thích cảm giác riêng tư
Bên dưới cửa sổ là cái giường tầm một mét rưỡi
Góc tường đối diện có một tấm gương toàn thân được đính vào tủ, nhưng chỉ khi nào mở tủ ra thì mới thấy tấm gương, bình thường nếu đóng cửa tủ thì sẽ không thấy
Dọn đồ được một nửa, Từ Hải Châu xách hai cái ghế dựa đi đến chỗ Kiều Lộ, “Em ngồi nghỉ ngơi một lát đi, còn lại để anh dọn.”
Kiều Lộ ngoài trừ hành lý thì còn có mấy vật dụng buổi sáng mua ở bách hóa
Nhỏ thì chai nước tương, lớn thì bàn trang điểm, đồ không nhiều lắm nhưng cứ đi lên đi xuống dọn đồ thì cũng mệt đến bở hơi tai
Kiều Lộ dừng lại nghỉ một chút, bạn nhỏ Kiều An thì cầm bình mai chạy vào nhà, bước chân cậu nhóc nhẹ nhàng, có thể nghe ra được cậu nhóc đang vui sướng
“Hoa, thơm.”
“An An, lại đây nghỉ một lát nè.” Kiều Lộ đón con trai, cậu nhóc buông bình hoa, mau chóng chui tọt vào ngực mẹ mình
“Mẹ, thơm ~”
Kiều Lộ cọ cọ khuôn mặt lạnh lẽo của cậu nhóc, trắng nõn mềm mềm giống như khối đậu hủ
“Hoa thơm hay con thơm hơn nhỉ?”
Bạn nhỏ Kiều An cắn môi dưới, cười lớn, “Hoa thơm, An An cũng thơm.”
Hôm nay, lúc chuyển nhà, vốn dĩ bạn nhỏ Kiều An có chút thương tâm
Cậu nhóc đáng thương hề hề túm vạt áo của Kiều Yên hỏi chị, có phải về sau cậu nhóc sẽ không thấy dì nữa phải không
Sau đó, cậu nhóc biết được hai nhà rất gần nhau, tinh thần lập tức dâng cao, nhóc vui sướng mà ngồi lên xe ba bánh, còn không quên vui vẻ tạm biệt dì
Thay đổi sắc mặt nhanh như vậy làm cho đám người lớn cười không ngừng, Kiều Lộ là lần đầu tiên phát hiện ra, con trai nhà mình rất có thiên phú diễn kịch
Nhìn hai mẹ con ôm lấy nhau, Từ Hải Châu thấy tim mình mềm mại đến rối tinh rối mù
Anh nhìn hai mẹ con bất giác mỉm cười
Anh cởi hai nút áo cho bớt nóng, xắn tay áo lên, chuẩn bị dọn dẹp tiếp
Kiều Lộ giữ anh lại, “Anh cũng nghỉ một chút đi, lát nữa rồi hẳn làm, hay chúng ta đi phát kẹo mừng cho hàng xóm trước đi.”
“Cũng được.”
Hai người xách túi kẹo ra, có ô mai, đậu phộng đường, cùng ba bốn loại kẹo trái cây
Phân chia cho mỗi nhà một nắm, để mọi người cùng nhau hưởng không khí vui vẻ
Lúc này mới bảy giờ, mấy nhà hàng xóm đều đang chuẩn bị ăn sáng để đi làm
Thấy hai người đi qua chia kẹo mừng, mọi người đều cao hứng vây quanh hàn huyên, chúc hai người tân hôn vui vẻ, thuận tiện chào hỏi Kiều Lộ, còn có người khen Kiều An lớn lên ngoan ngoãn đáng yêu, khiến người khác yêu thích không thôi
Vợ chồng hai người đều nhất nhất cảm ơn
Đến nhà chị Lưu, đi vào thăm mẹ chồng của chị Lưu, hai người ngồi lại một lúc
“An An, con mau đem kẹo mừng đưa cho bà.”
Cậu nhóc dùng sức cầm nắm kẹo, đưa tới trước mặt mẹ chồng chị Lưu, “Cháu mời bà.”
Bà Phùng run rẩy nhận lấy, bà tươi cười, “Cháu trai thật ngoan!”
Kiều Lộ cũng khen cậu nhóc, “Bảo bối giỏi quá!”
Cậu nhóc Kiều An trực tiếp đỏ mặt, nhóc như con đà điểu đem đầu rúc vào cổ mẹ
Kiều Lộ lột một viên kẹo, “Nào, mẹ khen thưởng cho bảo bối một viên kẹo nè, a ~ há mồm.”
Cậu nhóc ngoan ngoãn há miệng ăn viên kẹo
Lông mi chớp chớp theo động tác nhai nuốt
Nhìn cực kỳ cực kỳ đáng yêu, ai thấy cũng muốn xoa nắn một phen
Quả nhiên, không bao lâu, liền có mấy đồng chí nữ kinh hô
“Con nhà ai mà ngoan thế
Dễ thương quá đi mất.”
“Coi da thằng bé kìa, nộn nộn đô đô.”
“Tôi có thể sờ sờ thằng bé một chút không?”
Bạn nhỏ Kiều An được khen đến mức mặt cũng đỏ như trái cà chua
~~~~~~~~
Động phòng đâu hả tác giả ơi!!!!
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tác giả lừa người!!
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Huhuhuhu