Editor: Tô Nhi
—---------------
Không biết Từ Hải Châu khi nào đã đi đến phía sau cô
Anh hơi hơi khom lưng xuống, thân hình nhỏ nhắn lanh lợi của cô ở trong ngực anh, hai người như nhập làm một
“Sao em không mặc áo khoác vào, coi chừng bị cảm lạnh.” Bàn tay nóng như lửa, chậm rãi vuốt ve sau lưng cô
Kiều Lộ cười, xoay người ôm cổ anh
Mùi hương cỏ xanh dễ ngửi từ trên người anh truyền đến
Cô mơ hồ còn ngửi được mùi sữa, phỏng chừng là anh ôm Kiều An rất lâu, nên mới có mùi hương này,...
Kiều Lộ thấp giọng cười, “Em ngồi đây có hai phút, nên lười thay quần áo.”
Dù sao chút nữa cũng muốn….Cởi
Áo hai dây này là ngày thứ hai sau khi kết hôn, Kiều Lộ tìm mấy miếng vải vụn làm
Cho dù là mùa đông hay mùa hè, cô đều bận như vậy để ngủ, khi ngủ, bận càng ít càng thoải mái
Đây là thói quen cô đã duy trì được hai năm
Đối với Từ Hải Châu mà nói, đây là một thói quen tốt, phải nói là cực tốt
Vợ anh lớn lên xinh đẹp, trổ mã thành công
Cô lại kết hợp với chiếc áo ngủ “lay động lòng người”
Chỉ cần anh cúi đầu, có thể thấy thấp thoáng ở phía trong
Từ Hải Châu tâm ý viên mãn, hầu kết anh di chuyển lên xuống
Anh duỗi tay ra, dùng một tay mà nhấc cô lên
Cả hai người cùng nằm trên giường, đắp chăn lên
Việc đầu tiên là anh ôm cô thật chặt ở trong lòng
Thói quen hiện tại của anh, là mỗi khi nằm lên giường thì phải ôm vợ thật chặt
Quả nhiên, trong ngực liền có cảm giác mềm mềm, thơm thơm quen thuộc
“Vừa rồi em cùng mọi người nói chuyện lâu thế, em đã cùng hàng xóm kết thân nhanh như vậy?” Anh chậm rãi vuốt ve khuôn mặt cô
Vừa xoa anh vừa hỏi
“Không sai biệt lắm.” Kiều Lộ ở trong ngực anh cọ cọ tìm một vị trí thoải mái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Động tác này của cô rất giống với Kiều An, cậu nhóc cũng thích ở trong lòng người lớn ăn vạ làm nũng
“Nữ nhân có chung đề tài rất dễ thành bạn bè, huống chi mọi người đều rất nhiệt tình.” Kiều Lộ nói
“Trước đây, anh còn lo lắng.”
Kiều Lộ giương mắt nhìn anh, “Anh lo cái gì?”
Từ Hải Châu nghịch nghịch sợi tóc của cô, “Anh lo vợ nhỏ ở nhà sẽ bị ăn hiếp, sợ em ở chỗ này cảm thấy không vui.”
Rốt cuộc, Kiều Lộ cũng dẫn theo con trai, thời buổi này, “quả phụ” là hai chữ mà mọi người thường hay bàn tán
Dính đến hai chữ này, dễ làm cho lòng người miên man bất định, anh sợ Kiều Lộ ở nhà sẽ bị ủy khuất
Kiều Lộ so với trong tưởng tượng của anh thì tiêu sái hơn, “Anh không cần lo lắng, em từ từ làm quen được mà.”
“Được, em cứ chậm rãi làm quen, mọi chuyện đều có anh.”
Từ Hải Châu đặt một nụ hôn lên trán cô
Kiều Lộ cười cười, lại nói: “Em hôm nay cho thím Trần mượn đôi bao tay về làm theo, phòng chừng ngày mai trong viện đều là bao tay giống của nhà chúng ta.”
Từ Hải Châu dừng một chút, “Không có việc gì, mượn thì mượn
Bọn họ đều mang để đi làm, cũng không phải mang đi bán
Chúng ta thuận tiện tạo một cái ân tình, nói không chừng, như vậy còn giúp anh làm tuyên truyền.”
“ Ân, em cũng nghĩ như vậy, cho nên cũng không cất giấu.” Hai vợ chồng không hẹn mà cùng có chung một suy nghĩ
Từ Hải Châu mỉm cười, lại hôn lên đỉnh đầu của cô, “Hai chúng ta đúng là tâm linh tương thông.”
Kiều Lộ cười, chọc anh một cái
Cô nghĩ nghĩ, lại nói: “Đúng rồi, không phải chuẩn bị làm tiệc mừng sao
Em muốn đi bác hóa xanh mua thêm vải, làm mấy bộ quần áo mới, anh cảm thấy như thế nào?”
Tuy nói, lúc mới lên đây, Kiều Yên đã mua cho hai mẹ con cô quần áo mới, nhưng cũng chỉ một bộ, không đủ để thay đổi thường xuyên
Hiện tại, trong nhà cũng không phải rất nghèo
Áo bông chỉ có hai cái, cái mua ở nông thôn thì cũ, đông một miếng chắp, tây một miếng vá
Nếu bận ra ngoài thì hơi xấu hổ, có khi mọi người còn tưởng Từ Hải Châu ngược đãi vợ mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ Hải Châu đương nhiên không có dị nghị, thậm chí, anh còn rất tán thành việc vợ may thêm quần áo mới
Có thể may thêm bao nhiêu bộ thì may
Có vợ đẹp như vậy, nếu điều kiện cho phép, anh ước gì mỗi này vợ anh đều bận một bộ đồ mới, mỗi ngày đều không trùng nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Em muốn làm thì làm, em có thiếu phiếu vải không
Không có thì anh có thể đi đổi.”
Từ Hải Châu buôn bán đều trực tiếp trao đổi bằng tiền mắc
Sinh hoạt hằng ngày muốn dùng phiếu đều là đổi từ chợ đen, giá mắc hơn, nhưng vẫn trong phạm vi anh có thể đổi được
“Em vẫn còn, có thể mua được sáu bảy cây vải
Bất quá em còn muốn mua lông dê để may, nhưng cái này không dễ kiếm
Anh có cách nào đổi giùm em không?” Ở thập niên 80, quần áo bằng lông cũng đã sớm xuất hiện, ở Đại Lục cũng có, nhưng ở thành phố nhỏ rất ít khi thấy
Trong đầu liền nảy số, anh không chắc làm mình có thể tìm được hay không
Nhưng vợ nhỏ đã nhờ anh bằng mọi cách phải tìm được
Vì thế anh gật đầu, “Để ngày mai anh xem thử, rồi nói cho em.”
“Được.”