Editor: Tô Nhi
—---------------
Từ Hải Châu còn nghiêm túc dặn dò cô, “Cũng phải may cho An An một bộ đồ mới.”
Kiều Lộ phụt một tiếng, niết niết gương mặt của anh, nhưng rất ít thịt, vẫn là mặt con trai sướng hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Yên tâm đi, em không quên phần của con trai anh đâu.”
Cô là mẹ còn có thể quên được sao
Bất quá, anh thời khắc đều nhớ đến Kiều An, Kiều Lộ rất cảm động, điều này chứng minh rằng, anh em Kiều An như con trai ruột mà đối đãi
Kiều Lộ đương nhiên là cao hứng, sảng khoái thưởng cho anh một nụ hôn
“Cũng làm cho anh một phần.”
Hai mắt Từ Hải Châu tỏa sáng, trong lòng đều là mật ngọt, “Cảm ơn em.”
Kiều Lộ đỏ mặt, đem mặt cô vui vào lòng ngực anh, vòng tay ôm anh lại, “Ngủ, đi ngủ thôi.”
Đèn đã tắt, trong nhà tối om
“An An?” Cần phải xác minh kỹ, Từ Hải Châu nhỏ giọng gọi con trai
Không ai trả lời….Hẳn là ngủ rồi
Anh thấp giọng cười, có thể nghe ra được trong đó có một tia sung sướng
Kiều Lộ nghe vào tai mà mặt cũng đỏ lên
Cô còn chưa kịp định thần, Từ Hải Châu đã đè lên người cô, hô hấp gấp gáp
“An An ngủ rồi, chúng ta….” Vừa nói, tay chân anh vừa không thành thật mà du ngoạn khắp nơi
Kiều Lộ cảm thấy ngực mình nói lên, cô nghiêng đầu sang một bên, ỡm ờ, “Sao anh lại háo sắc như vậy nha….”
“Người đẹp ở trong lòng, anh không kiềm được.”
Dứt lời, Từ Hải Châu như con báo, anh không tiếng động mà tấn công, không cho cô kịp chuẩn bị đã chuẩn xác tấn công môi cô
Kiều Lộ buồn bức, cô không nghĩ ra, trời tối như vậy, sao anh có thể biết được môi cô ở đâu…
Khi đứng ở bàn trang điểm, Từ Hải Châu đã sớm nổi lên phản ứng
Lúc này hôn vợ, nhấm nháp tư vị quen thuộc
Anh cảm giác như mình đang đi trên sa mạc bỗng nhiên tìm được ốc đảo, khô nóng trên người tiêu tan đi một ít, thoải mái đến đê mê
Từ Hải Châu vui sướng mà quấn lấy đầu lưỡi cô, hơi thở hai người triền miên, hòa vào nhau
Nhưng chút này với anh mà nói chẳng khác nào món khai vị, vẫn chưa đủ với anh, anh còn muốn nhiều hơn nữa…
Kiều Lộ bị hôn đến động tình, cô đẩy nhẹ anh, nhưng hai tay lại bị anh bắt được để lên trên đỉnh đầu
Hai mắt đỏ ửng, phảng phất như mất lí trí
Tim Kiều Lộ run lên không ngừng…..Kia, có phải có chỗ nào sai rồi không, người dưới giường và người trên giường…..Hoàn toàn là hai người khác nhau
Hôn không là chưa đủ, bên trong cơ thể anh như có một ngọn núi lửa đang không ngừng phun trào
Bỗng nhiên, Từ Hải Châu đem đèn ngủ đầu giường mở lên, ánh sáng lờ mờ nhưng lại gãi đúng chỗ ngứa, làm cho hai người có thể nhìn thấy rõ mặt của đối phương
Từ Hải Châu thở gấp, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi khuôn mặt cô
Anh thấy khuôn mặt trắng nõn của vợ mình phảng phất những rạng mây hồng, trên trái cô ướt mồ hôi, tóc nằm loạn trên gối, trong đôi mắt cô ầng ậng nước mắt…
Anh như bị kìm hãm trong đôi mắt đó
Kiều Lộ cũng nhìn anh, đem khoảnh khắc này của anh in sâu trong đầu
Tiếng hít thở của anh bao trọn lấy cô, âm thanh giống như ma chú, đánh tan lý trí của cô
Tiến sâu vào dòng nước ~
Kiều Lộ khẩn trương mà cắn lên bả vai của anh, để lại dấu răng nhỏ
Cô dùng sức cắn môi dưới
Cô nhìn lên trần nhà đen nhanh, cô giống như thấy bầu trời của đêm nay
Thấy mặt trăng bị mây che mờ, lại thấy vô số ngôi sao nhỏ điểm xuyến xung quanh
Vừa hài hòa, vừa nồng cháy, lại nóng bỏng….
Ánh trăng dần hiện ra, mây mù đã bị xua đi mất
Vẻ đẹp mĩ lệ của vầng trăng dần lộ ra
Rốt cuộc, Kiều Lộ cũng thấy rõ cảnh tượng trước mắt, dần dần hiện rõ lên một bức tranh kiều diễm….
Hoan ái đi qua, Kiều Lộ nằm trong chăn mệt đến mức không mở mắt lên nổi, cô chỉ có thể tùy ý để anh cầm khăn lông lau cơ thể giúp mình
Ngoài trời càng ngày càng tối, sương đêm càng lúc càng dày
Bên ngoài gió gào thét từng cơn, ngẫu nhiên còn có thể nghe được tiếng lá cây kêu xào xạc
Từ Hải Châu ra bên ngoài giặt khăn lông, chăn không có người, một lát liền lạnh, Kiều Lộ thúc giục anh, “Anh nhanh vào đi, coi chừng bị lạnh.”
Từ Hải Châu đẩy nhanh tốc độ, hai bước thành một bước đi vào phòng ngủ
Anh trèo lên giường, ôm chặt lấy cô vợ nhỏ vào trong lòng
Kiều Lộ sợ anh lại phản ứng, dừng sức đẩy anh ra
Từ Hải Châu lưu luyến không thôi, đem mặt chôn vào hõm vai cô thở dốc
Anh còn dùng răng cạ cạ vào xương quai xanh của cô hệt như con chó săn
Kiều Lộ không đẩy anh nôi, liền quay sang vuốt tóc anh
Tóc của Từ Hải Châu rất cứng, không có mềm mại như của Kiều An
Vuốt vuốt một hồi, cô đột nhiên nhớ đến lời của Ngô Quế Phương nói
Cô vỗ vỗ anh, “Ai, căn phòng kia để không có chút phí, hay bỏ một cái giường vào đó đi.”
“ Ân, ân?” Từ Hải Châu đang chôn trong người vợ, anh hạnh phúc đến nỗi không phân biệt được đông, tây, nam, bắc
Trong lúc nhất thời, không nghe rõ lời cô nói
Kiều Lộ nói lại lần nữa, “Em nói, phòng bên kia để không thì lãng phí, bỏ một cái giường vào phòng đó đi.”
Từ Hải Châu nghiêng người, ôm lấy cô, “Đặt giường
Để cho anh ngủ?”
Kiều Lộ cười rộ lên, “Chờ An An lớn có thể ngủ.”
Từ Hải Châu mổ cằm cô, “Kia, chờ thằng bé trưởng thành rồi lại để
Hiện tại, bỏ giường không phải là chiếm chỗ sao?”
“Nhưng buổi tối làm việc có chút không tiện, nếu có giường, chúng ta…” Nói đến một nửa, cô thấy Từ Hải Châu cười như không nhìn cô
Mặt Kiều Lộ nóng lên, tức giận mà lấy tay chọc ngực anh, “Anh cười cái gì mà cười
Còn không phải do anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Em đã kêu anh nhẹ một chút
Vạn nhất làm An An tỉnh….”
Thấy cô tức giận, Từ Hải Châu nhanh nhẹn ôm vợ vào lòng, “Sao anh không nghĩ ra sớm hơn nhỉ
Biện pháp tốt.”
Nói xong, anh hôn cô một cái, “Vẫn là vợ anh thông minh nhất.”
“Em lười phản ứng với anh.”