Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Phụ Kết Hôn Với Nam Phụ Lạnh Lùng

Chương 119: - Hôn







Phó Cầm Huy nắm tay Lục Hương, kéo cô ra phía sau
Tính tình thằng tư hờ hững, chịu bảo vệ như vậy, nếu nói không có tình cảm thì bà không tin
Nhưng tới cũng tới rồi, Tiêu Thái Liên vẫn hỏi câu đó: “Con với Lục Hương viên phòng chưa?”
“Đương nhiên.” Phó Cầm Huy khẳng định ngay
Lục Hương từ phía sau nhìn Phó Cầm Huy
Bà sáu Lý bị sự thừa nhận chắc nịch của anh làm cho có chút khó tin, nói: “Có lẽ, người với người khác nhau, loại chuyện này không ai nói chuẩn được, thím chỉ nói như thế, mẹ cậu còn cho là thật.”
Bà sáu Lý cho họ bậc thềm đi xuống
Tiêu Thái Liên nghe vậy, bà sáu Lý quay ngược lại trách bà gây sự, nhíu mày nói: “Bà già, rõ ràng bà nói…”
Phó Cầm Huy ngắt lời bà: “Mẹ, có gì không thể nói ở nhà?”
Tiêu Thái Liên biết lần này là bà không đúng, nếu để người khác biết, còn tưởng con trai bà bất lực
Chỉ là người làm mẹ không quen nhận sai, chỉ đành nói: “Thôi, mẹ nói chuyện với thím sáu Lục của con, các con về trước đi
Mau đi làm, đừng rề rà.” Lấy dáng vẻ của người mẹ ra phô trương thanh thế
Phó Cầm Huy nắm tay Lục Hương suốt dọc đường, mới sáng sớm không ít người đều nhìn thấy, còn cười họ: “Phó Cầm Huy, sao thích vợ dữ vậy, đi đường còn phải nắm tay.”
Người trong thôn hầu hết đều kết hôn sớm, người xấp xỉ tuổi họ đã sớm kết hôn rồi, bình thường vợ chồng đóng cửa dính lấy nhau, nhưng ở bên ngoài liền giống như lập miếu thờ, phân định rạch ròi
Nào có thể nắm tay, ngượng ngùng biết bao
Phó Cầm Huy nói: “Anh Đại Tráng, ra đồng à.” Anh chào hỏi như thường, không hề quan tâm lời đùa cợt của họ, ngược lại dùng mười ngón tay đan vào tay của Lục Hương
Đại Tráng nói: “Ừm, người giống như bọn anh chỉ có mệnh làm ruộng
Không giống cậu, là người có học.” Tuy nói như vậy, nhưng người trong thôn đều rất thích Phó Cầm Huy, anh không ra vẻ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe nói Bạch Gia Thôn cũng có một người đi học, năm ngoái lúc về nhà, trong mắt như không có ai, ngó lơ với tất cả mọi người, Phó Cầm Huy chưa từng như vậy
Hai người nhanh chóng về nhà
Mấy đứa cháu trai trong sân đang chơi nhảy ô
Phó Cầm Huy kéo Lục Hương vào phòng, lúc này mới thanh tĩnh
Hôm nay may có Phó Cầm Huy giải vây
Lục Hương nói: “Tôi còn tưởng anh không ngó ngàng gì tới tôi nữa chứ!” Anh lạnh nhạt thật sự khiến người ta không chịu nổi
Phó Cầm Huy nhìn Lục Hương, anh luôn giữ ước định quân tử, chưa từng tiếp xúc nhiều với Lục Hương, chỉ là chuyện rung động này không thể khống chế được
Lúc này nhìn thấy miệng của Lục Hương, ma sai quỷ khiến đi tới gần
Lục Hương chỉ cảm thấy anh tới hơi gần, ai biết anh lại nghiêng mặt hôn tới
Chỉ một cái như chuồn chuồn lướt nước, hai người đều chấn động tâm hồn
Má của Lục Hương lập tức đỏ bừng lên
Phó Cầm Huy càng thảm, nhẹ nhàng chạm vào môi một cái đã khiến tham niệm trong lòng anh sinh sôi, sự điên cuồng xa lạ đang chiếm lĩnh tâm trí của anh, muốn nhiều hơn, thân mật hơn
Anh nhìn Lục Hương, Lục Hương lùi lại một bước, sải bước tới bên cửa đi ra ngoài
Bỏ lại Phó Cầm Huy ở tại chỗ, anh dùng tay miết nhẹ vào môi, xúc cảm hoàn toàn khác biệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa nãy giống như mây xanh sương tản, khiến người ta mê rồi lại đắm
Bình tĩnh mang theo điên cuồng chiếm lĩnh Phó Cầm Huy, anh bật cười, cảm thấy mình còn giữ ước định quân tử cái gì, đúng là học tới ngốc
Phó Cầm Huy dùng nước lạnh rửa mặt, nhìn hướng Lục Hương hoảng hốt chạy đi, sau đó đi làm
Lần này chắc chắn sẽ đi muộn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh luôn chấp hành kỷ luật nghiêm, chuyện đi muộn chưa từng xảy ra
Nhưng anh lại không hối hận, nhận rõ lòng mình, quan trọng hơn bất cứ thứ gì

Lục Hương luôn ở nhà, ở tới chạng vạng, trời cũng sắp tối đen, cha mẹ Lục Hương tan làm về nhà, thấy Lục Hương còn ở trên giường chơi với cháu gái
Cha Lục nói: “Hương Hương, hôm nay con đã ở một ngày rồi, nên quay về nấu cơm rồi.” Làm vợ người ta, không thể tùy hứng giống như khi làm con gái được
Lục Hương nói: “Hôm nay không phải phiên con, con chơi với con bé một lát nữa.”
Cha Lục còn muốn nói gì, mẹ Lục nói: “Ông đừng nói nữa!” Lục Hương hiếm khi về nhà mẹ một chuyến
Rất nhanh liền nghe thấy tiếng mở cửa: “Mẹ, con tới đón Lục Hương về.” Chính là giọng của Phó Cầm Huy, giọng nói của anh vô cùng ôn nhu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.