Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Phụ Kết Hôn Với Nam Phụ Lạnh Lùng

Chương 135: - Tôi Không Sợ Ông Ta







Vừa mới ra sân đã nhìn thấy Lâm Hâm đứng ở ngoài cổng, trên mặt ông ta có một vết sẹo, vốn dĩ trông đã hung hãn, bây giờ càng mang thêm vài phần xấu xa, ông ta cũng không nói gì, im lặng nhìn chằm chằm Lục Hương
Lục Hương không kịp phòng bị, lúc nhìn thấy người này, run rẩy một cái
Sau đó Phó Cầm Huy kéo tay cô, dẫn cô về phòng
Lâm Hâm ở bên ngoài sân híp mắt lại, lại dời ánh mắt lên người Phó Cầm Huy
Phó Cầm Huy hộ tống Lục Hương về phòng mới quay đầu nhìn Lâm Hâm
Trong mắt anh rất lạnh lẽo, còn mang theo vài phần cảnh cáo
Lâm Hâm sững ra, những năm qua bôn ba khắp nơi, cái khác ông ta không dám nói, nhãn giới lại rất rộng
Trước đây từng nghe nói Phó Cầm Huy là sinh viên đại học của cả thôn
Lâm Hâm không để tâm, nhưng ánh mắt vừa nãy thế mà lại khiến ông ta có cảm giác lạnh toát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Loại cảm giác này chỉ xẹt qua, ông ta ngó lơ sự quái dị trong lòng
Sau đó rời đi
Lục Hương vào phòng, nhíu chặt mày lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong sách viết Lâm Hâm là kẻ cuồng cháu gái, là một trong những bàn tay vàng của Lục Chiêu Đệ, ông ta có tiền có quyền, còn có gan, bất cứ ai chống đối cô ta đều sẽ bị Lâm Hâm ra tay xử lý
Nhưng tiền của ông ta từ đâu mà có, trong sách lại không giải thích
Vừa mới ra ngoài đã nhìn thấy Lâm Hâm, loại cảm giác âm u ngột ngạt đó giống như nhìn thấy sâu róm, cảm giác ghê tởm khiến cô dựng hết lông tơ
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên Lục Hương bị ôm vòng ôm ấm áp ôm lấy
Sau đó ngửi thấy mùi hương quen thuộc lại khiến cô an tâm trên người Phó Cầm Huy
Cơ thể căng cứng của cô dần thả lỏng, qua một lúc mới phát giác, anh ôm thực sự có hơi chặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Hương chui từ trong vòng ôm của anh ra, nói: “Tôi không sợ ông ta.” Vừa nãy chỉ là đột nhiên nhìn thấy, bị làm cho ác cảm mà thôi
Ban ngày Phó Cầm Huy chưa từng thân cận với Lục Hương như vậy, chỉ có buổi tối khi cô ngủ, có thể ôm người vào lòng một lúc
Lúc này không nỡ buông tay, nói: “Gan của Tiểu Lục rất lớn.”
Giọng nói của anh trầm thấp, Lục Hương nghe xong, tai cũng ngứa ngáy, cô được khen cũng rất vui
Nhưng nghĩ tới dáng vẻ ám muội của hai người bây giờ, lại vùng vẫy hai cái, thoát khỏi lòng anh, cũng không nhìn Phó Cầm Huy, nói: “Mau ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm gói há cảo.”
Phó Cầm Huy ừm một tiếng
Hai người một trước một sau lên giường, Phó Cầm Huy cảm thấy người của Lục Hương rất thơm, dựa gần một chút
Lục Hương vươn tay chắn cánh tay của anh, nhịp tim của cô cũng hơi nhanh
Phó Cầm Huy nói: “Ngủ đi.” Sau đó tắt đèn
Trong phòng lập tức tối lại, lúc này Lục Hương mới hoàn toàn an tâm, đợi khi sắp ngủ, cảm thấy mình lại bị ôm chặt, nhưng bởi vì quá buồn ngủ, căn bản không có sức giãy giụa
Sau đó hoàn toàn ngủ say
Buổi sáng bị đánh thức, buổi sáng ngủ rất ngon, không muốn dậy, nhưng lại bị gọi hai tiếng
Lục Hương mới không tình nguyện mở mắt ra
Sau đó nhìn thấy gương mặt tuấn tú phóng đại của Phó Cầm Huy
Lục Hương lập tức tỉnh táo, mới phát hiện trên một chiếc giường to lớn, cô thế mà lại dính chặt với Phó Cầm Huy, hai bên đều có khoảng trống to
Mà tay của cô còn đang ôm eo của anh, trên eo của anh có tận mấy múi bụng
Lục Hương lập tức đỏ bừng mặt, không biết mình lại to gan như vậy, lập tức buông tay ra
Hai người rất ăn ý, lần lượt mặc đồ, không ai nhắc tới chuyện vừa nãy
Hai người vội vàng vào nhà bếp, Lục Hương cắt rau làm nhân, Phó Cầm Huy ở bên cạnh cán bột
Hai người phối hợp rất tốt
Còn gói há cảo, Lục Hương quen tay, ba giây là có thể gói được một cái há cảo tròn trịa, rất nhanh đã xếp đầy hai cái mẹt
Lục Hương vừa gói vừa suy nghĩ
Lâm Hâm hùng hổ tới không có ý tốt, phải nghĩ ra nhược điểm của ông ta mới được
Loại người này giống như con chuột trong rãnh tối, khó chơi hơn người khác
Thập niên 80 có tính hạn chế, ông ta đơn đả độc đấu, sao có thể góp được nhiều tiền như thế chứ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.