Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Phụ Kết Hôn Với Nam Phụ Lạnh Lùng

Chương 266: - Không Ai Mua







Lúc ở trên xe, chủ nhiệm phụ nữ đã nghe Lưu Bàng giới thiệu một lần, tuy bà ấy không biết Lưu Chương nhưng không ảnh hưởng tới việc bà ấy chấn kinh
Con trai của xưởng trưởng xưởng gang thép, trưởng thôn gặp cũng phải gật đầu khom eo
Không ngờ anh ta lại có quan hệ tốt với Lục Hương như vậy
Lục Hương cười nói với anh ta: “Sau này có cơ hội, bây giờ giá thịt bò quá đắt!” Tuy cô có tiền, nhưng chê quá phí sức, tiêu tiền cũng xót
Nhưng Lục Hương nhớ kỹ anh ta thích ăn, lần sau khi nấu những món thịt bò, cũng sẽ mang một phần cho anh ta
Dù sao thì trước đây Lưu Chương giúp đỡ không ít
Lục Hương ghi nhớ trong lòng nhưng không nói ra
Sau khi họ xuống xe, bày tất cả rau lên, Lưu Chương chỉ nghe nói họ bán rau ở đây, còn tưởng cũng là loại rau trữ đông đó
Khu vực này của họ có phong tục trữ cải trắng, củ cải mùa đông
Cho nên anh ta không để tâm lắm, nhưng bây giờ nhìn kỹ lại, thế mà lại là dưa leo, cà chua, ớt, măng xanh, bắp cải, đậu đũa, cà, bí đỏ, còn có rau xanh, đủ hết các chủng loại, loại nào trông cũng rất tươi
“Mùa này còn có rau?” Lưu Chương kinh ngạc hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Hương nói: “Đây không phải là đồ của mùa này, là lão giáo sư của chúng tôi chuyên môn gây trồng, mùi vị cực kỳ ngon!” Sau đó lấy một cái cà chua, muốn bảo anh ta nếm thử
Lưu Chương không hề chê bai chút nào, cầm một cái lau sơ qua, cho vào miệng cắn, thịt quả màu đỏ chua chua ngọt ngọt, ăn một miếng thanh ngọt giải khát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước đây anh ta ở nhà chấm đường trắng ăn, bây giờ không chấm đường cũng ngọt như vậy, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Thứ này ngon thật.”
Lưu Bàng nói: “Đương nhiên rồi, mau đựng hai mươi cân tôi mua trước đã, không khéo lát nữa bị người ta giành mất!” Anh ấy vô cùng tự tin với việc Lục Hương bán rau
Chủ nhiệm phụ nữ muốn tính theo giá vốn là hai hào một cân, nhưng Lưu Bàng lại không đồng ý, nhất quyết tính tiền theo giá ba hào
Lục Hương cũng chỉ đành dựa theo giá hoạt động, tặng thêm cho anh ấy bốn cân rau
Lưu Bàng cũng rất vui, bỏ lên xe cất trước
Lưu Chương thấy Lưu Bàng mua như vậy cũng theo mua năm cân dưa leo và cà chua, Lục hương cũng tặng cho anh ta thêm một cân
Khiến Lưu Chương rất thoải mái trong lòng
Nếu không sao bọn họ kiếm tiền được, thật biết làm ăn
Bây giờ mùa này thật sự không ăn được dưa leo và cà chua tươi như thế này đâu, anh ta định hiếu kính với cha mình
Chuyện ăn một mình lần trước đã bị cha anh ta biết, còn phê bình anh ta một trận
Anh ta cũng không biết là ai mách với cha mình, tai mắt của cha ở trong xưởng thực sự quá nhiều
Lần này hiếu kính sớm, xem cha anh ta còn nói gì nữa
Tới trưa, chuông reng lên
Người của xưởng gang thép xông ra, nhìn thấy bên ngoài có người bày sạp, cũng không màng đến nhà ăn giành cơm nữa, vừa thấy là Lục Hương và Lưu Bàng, lập tức hưng phấn, vội vã lao tới
Nhưng tới gần lại nói: “Đồ ăn của các người đâu?” Vốn tưởng họ lại tới bán thịt kho
Phát hiện thứ họ bán là rau xanh
Lục Hương nói: “Sau này chúng tôi bán rau, muốn mua một ít không?”
Người xông ra trước đều là khách quen mua thịt kho của Lục Hương, bình thường không nhìn thấy Lục Hương, lần này ra sức khuyên: “Sau này bán thêm mấy đợt nữa đi, tôi thèm vị đó lắm.”
Chủ nhiệm phụ nữ ở bên cạnh nhìn tới kinh ngạc, Lục Hương nấu ăn ngon được thôn công nhận, không ngờ người của xưởng gang thép cũng như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên đó nghỉ trưa, bên này liền bị bao vây kín, nhưng thấy Lục Hương không bán thịt kho, những người này lại thất vọng rời đi
Tới cũng vội vã, đi cũng vội vã, nhiều người như thế tới nhưng không một ai mua
Trước đây Lục Hương từng bán đồ, biết người trong xưởng làm việc cả buổi sáng, bây giờ đang gấp gáp ăn cơm trưa
Tuy không ai mua rau nhưng cô không lo lắng
Còn khuyên chủ nhiệm phụ nữ, nói không sao, đợi họ ăn cơm xong có lẽ sẽ tới dạo một chút
Lần này chủ nhiệm phụ nữ ra ngoài vội vã, vừa nghe nói tới ăn cơm, bụng cũng sôi lên
Lưu Chương ở bên cạnh nói: “Đợi các người bán xong, tôi dẫn các người đến nhà ăn ăn, quẹt thẻ của tôi!”
Chủ nhiệm phụ nữ chưa từng tới nhà ăn của xưởng, vừa có chút muốn đi lại cảm thấy không hay lắm, vẫn nhịn đau từ chối

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.