Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Phụ Kết Hôn Với Nam Phụ Lạnh Lùng

Chương 310: -







Từ sau khi nhà họ kiếm được tiền, Tiêu Thái Liên không còn keo kiệt giống như trước nữa, nỡ thêm tiền thêm đồ ăn trên bàn ăn
Nhà họ khác với nhà khác, mấy chị em dâu nhà khác tranh giành đấu đá, mẹ chồng cũng đấu với con
Nhà mình cực kỳ hòa thuận
Lúc sáng nay, chị ba và chị hai còn giục Tiêu Thái Liên, bảo bà mang cho Lục Hương ít trứng gà, hôm qua thực sự ăn quá dữ, phải bù đắp chút ít cho Lục Hương
Ngoài miệng Tiêu Thái Liên nói mọi người đều ăn, lại muốn lấy trứng gà của bà đi bù đắp, nhưng vẫn lấy hai mươi cái trứng ra
Trứng gà có dinh dưỡng, kiểu mang thai giống như cô, ăn thêm vài quả cũng tốt
Chị hai và chị ba vừa làm vừa nói chuyện, rất nhanh đã rửa hết bát, rửa tới bóng loáng
Sau đó liền nghe bên ngoài truyền tới tiếng náo nhiệt, họ đang tò mò đã xảy ra chuyện gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe có người gõ cửa tới thông báo, nói: “Trưởng thôn bảo mọi người tới bãi đập lúa bên ngoài.”
Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau, tối qua tuyết lớn rơi cả đêm
Bây giờ vẫn còn tuyết
Chân giẫm trên đất tuyết, phát ra tiếng sột soạt
Sao trời tuyết rơi còn gọi họ tới chứ
Lục Hương nghĩ ngợi rồi theo họ tới
Trước khi đi, Tiêu Thái Liên còn nhân lúc hai con dâu không chú ý lén lút nói với Lục Hương: “Chỗ mẹ còn để dành cho con một miếng thịt ba chỉ, đợi làm xong việc mẹ cầm tới cho con.”
Lục Hương nghe xong liền phát thèm, vừa hay trong nhà còn có nồi đồng, hầm chút thịt dưa chua, ấm bụng
Hơn nữa dưa chua càng hầm càng thơm
Thịt này chính là thịt mẹ chồng để dành lúc mổ heo
Sau khi chia đi một ít, Tiêu Thái Liên trông chừng số thịt này rất kỹ
Bình thường không cho nấu, nhưng Lục Hương có thịt dê không có thịt heo
Tiêu Thái Liên chuẩn bị cho cô năm cân, cũng đủ cho cô ăn một đợt
Lục Hương nói: “Cảm ơn mẹ.”
Tiêu Thái Liên cười nói: “Cảm ơn cái gì.”
Gương mặt bà tràn ngập ý cười, bây giờ bà rất thích Lục Hương
Lục Hương dẻo miệng lại tốt tính, bây giờ còn đang mang đứa cháu của bà
Đúng là hoàn mỹ
Cùng nhau ra ngoài, Tiêu Thái Liên khoác cánh tay Lục Hương, dáng vẻ đó người không biết còn tưởng là mẹ con ruột
Tới bãi đập lúa, quả nhiên nhìn thấy trưởng thôn đứng trên đống củi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tất cả mọi người đều đi ra, có người mặc hơi mỏng manh, run lên cầm cập
Trưởng thôn nói: “Hôm nay gọi mọi người tới là có một chuyện!”
Ông ta vừa dứt lời, mọi người cũng căng thẳng
Không biết trưởng thôn có chuyện gì, chỉ sợ xuất hiện chuyện gì không tốt
Trưởng thôn nói: “Nhận được chỉ thị của cấp trên, quốc gia đã xóa bỏ phiếu lương thực một cách toàn diện!” Lời này vừa dứt, tất cả mọi người đều cả kinh, đây là ý gì
Người nông thôn đều sợ hãi thay đổi, mỗi lần xảy ra thay đổi họ lại không biết thế nào mới là tốt, họ thích kiểu cuộc sống đồng nhất không thay đổi
Có người thăm dò hỏi: “Đây là ý gì?”
“Sau này đều không cần phiếu nữa?”
Tuy trưởng thôn đã nói rất rõ ràng, nhưng mọi người vẫn không dám tin
Đã dùng phiếu lương thực mấy chục năm, nói không dùng nữa liền không dùng nữa, trong lòng tràn ngập nghi hoặc
Trưởng thôn nói: “Là thật!”
Tâm thái của ông ta cũng giống như thôn dân
Ngừng dùng phiếu lương thực cũng không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu
Như vậy tiện cho rất nhiều thôn dân
Công nhân được phát phiếu lương thực khá nhiều, nhưng trong thôn không nhiều
Xưa giờ mua gì cũng cần phiếu, bình giữ nhiệt, ăn cơm, thịt, lương thực gì đó
Có đôi lúc không có phiếu, chỉ có thể đổi với người khác với giá cao
Sau này không cần phiếu chỉ cần tiền, đối với người nông thôn mà nói đã tiết kiệm được rất nhiều việc
Nhưng hành động này vẫn khiến mọi người khá hoang mang
“Vậy tôi phải đi mua chút lương thực thử xem!” Bà ta muốn cảm nhận một chút
“Tôi muốn mua cái đồng hồ.”
“Tôi muốn mua máy thu thanh.”
“Không cần phiếu rất tốt, chúng ta đợi tuyết ngừng rồi ra ngoài dạo đi.” Dù sao thì sau khi vụ thu kết thúc, trong túi họ có tiền, bên phía lều rau cũng không cần quá nhiều người, mọi người đều muốn biết tin này rốt cuộc có phải thật không
Thực ra trưởng thôn đã nhận được mệnh lệnh mấy ngày rồi
Ông ta đã tự tiêu hóa mấy ngày, mới nói cho mọi người biết tin tốt này
Nói xong liền dặn dò mọi người giải tán
Không ai chú ý tới ý cười giương lên trên khóe môi Lục Hương
Xem ra kinh tế kế hoạch cũng không còn xa nữa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.